Hiển thị các bài đăng có nhãn ЛИЧНОЕ - RIÊNG TƯ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ЛИЧНОЕ - RIÊNG TƯ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 9 tháng 3, 2016

ЗДРАВСТВУЙ МАМА - CHÀO MẸ “ЛЮДМИЛА СЕНЧИНА”


Có lẽ tôi thấy đây là một trong những bài hát tình cảm nhất về tình mẫu tử mà tôi được biết trên thế gian này. Bài hát này khi còn sinh viên tôi hay nghe chính ca sĩ Ludmila Senchina hát hầu như ai cũng thuộc đoạn điệp khúc:
На земле хороших людей немало,
Сердечных людей немало,
И, все-таки, лучше всех на земле -
Мама, моя мама. Здравствуй мама !

Trên trái đất này có biết bao người tốt
Có biết bao trái tim nhân hậu.
Nhưng dẫu sao, người tốt nhất trên trái đất này-
Chính là mẹ của tôi, mẹ kính yêu ơi, con kính chào mẹ.

Những đau thương sẽ vơi đi trong tình yêu, thương yêu của mẹ. Trong cuộc đời này, có ai lại không được lớn lên trong vòng tay của mẹ, được nghe tiếng ru hời ầu ơ ngọt ngào, có ai lại không dược chìm vào giấc mơ trong gió mát tay mẹ quạt mỗi trưa hè oi ả. Và trong cuộc đời này, có ai yêu con bằng mẹ, có ai suốt đời vì con giống mẹ, có ai sẵn sàng sẻ chia ngọt bùi cùng con như mẹ. Với con cũng vậy, mẹ là người quan tâm đến con nhất và cũng là người mà con yêu thương và mang ơn nhất trên đời này. Từ nhỏ đến lớn, con đón nhận tình yêu vô hạn của mẹ như một ân huệ, một điều đương nhiên. Lúc nhỏ con ốm đau quặt quẹo tưởng đã phải bỏ đi không nuôi được, bao người bảo thôi chắc con không ở với mẹ được nữa. Vì thương con mẹ vẫn ôm con trong lòng, chờ cho cha con gặp mặt nhau. Rồi chính cha là người sinh ra con lần thứ hai, cha đã chữa chạy cho con được sống lại, khi cuộc sống chỉ còn gang tấc.
Cả cuộc đời cha đi bộ đội hết chiến trường này sang chiến trường khác, một mình mẹ tần tảo một sương, hai nắng nuôi đàn con nhỏ dại, cầu mong cho chúng con nên người. Rồi bao năm tháng chiến tranh vất vả đói nghèo, mẹ lặn lội đường xa cả hơn 50 cây số lên dãy Tản Viên mua sắn khoai về nuôi chúng con. Những năm mất mùa cả nhà ăn cháo thay cơm, ngày này qua ngày khác. Rồi lớn lên chúng con lại theo cha vào quân ngũ, mẹ có cả thảy 7 người con, thì 5 đứa con trai và một cô con gái đều khoác áo lính.
Thời gian thấm thoắt trôi nhanh, đã hơn bốn mươi năm tôi xa nhà vì điều kiện cuộc sống và công việc nên ít có điều kiện về quê thăm mẹ. Giờ đây mẹ cũng đã già yếu, sức khỏe cũng giảm sút nhiều, vì bệnh xương khớp và thiếu máu não vốn có từ lâu, quỹ thời gian của mẹ càng ngắn lại. 

Giờ đây mẹ tôi đã ở chốn xa vời phía sau những những đám mây xa tận cuối chân trời, ngày phụ nữ Việt nam tôi vẫn không nguôi nhớ mẹ, vẫn muốn gửi tới mẹ bài hát mà tôi yêu thích.


 
ЗДРАВСТВУЙ МАМА - CHÀO MẸ “ЛЮДМИЛА СЕНЧИНА”
Музыка: Д. Тухманов - Слова: Р. Рождественский

1.Здравствуй мама !
Опять мне снится песня твоя.
Здравствуй мама !
Светла как память, нежность твоя.
Этот мир не от солнца такой золотой,
Он наполнен до края твоей добротой.
Припев:
На земле хороших людей немало,
Сердечных людей немало,
И, все-таки, лучше всех на земле -
Мама, моя мама. Здравствуй мама !

2.Ты слабеешь -
В меня уходят силы твои.
Ты стареешь -
В меня уходят годы твои.
Все равно, несмотря на любые года,
Будешь ты для меня молодой навсегда !
Припев:
На земле хороших людей немало,
Сердечных людей немало,
И, все-таки, лучше всех на земле -
Мама, моя мама. Здравствуй мама !

3.Натрудились
На десять жизней руки твои.
Народились
Под этим небом внуки твои.
Ты опять колыбельную песню поешь,
И во внучке своей, вдруг себя узнаешь.
Припев:
На земле хороших людей немало,
Сердечных людей немало,
И, все-таки, лучше всех на земле -
Мама, моя мама. Здравствуй мама !




ЗДРАВСТВУЙ МАМА - CHÀO MẸ

Lời Việt: Lê Tự Minh
1.Chào mẹ của con
Con lại nằm mơ câu hát của mẹ,
Mẹ hiền của con
Sáng trong lòng con nhân đức của mẹ.
Và thế giới kia, những tia nắng chẳng thắp sáng khắp mọi nơi,
Những đau thương sẽ vơi đi trong tình yêu, thương yêu của mẹ.
ĐK
Trên trái đất ta sống có biết bao người nhân hậu,
Chẳng thể sánh sao bằng tấm lòng mẹ,
Lòng mẹ dịu hiền bao dung hơn sông núi.
Ơi mẹ, mẹ kính yêu ơi, con kính chào mẹ.

2. Một đời vì con
Chắt chiu tình thương trong mỗi hơi thở.
Rồi mẹ già đi,
Tháng năm vì con nên đã hao gầy.
Mẹ nào có hay, không quan tâm những năm tháng cuốn đi tuổi xuân,
Nhưng trong con mẹ mãi mãi vẫn trẻ trung như năm nào.
ĐK
Trên trái đất ta sống có biết bao người nhân hậu,
Chẳng thể sánh sao bằng tấm lòng mẹ.
Lòng mẹ dịu hiền bao dung hơn sông núi.
Ơi mẹ, mẹ kính yêu ơi, con kính chào mẹ.

3. Qua bao gian khó
Với đôi tay mẹ chăm sóc cho đời
Nuôi con khôn lớn
Đến hôm nay cả bầy cháu quanh bà.
Mẹ lại ru nôi, như năm xưa mẹ tha thiết hát cho đàn con.
Nhưng hôm nay bà ru cháu, nghe tuổi xuân đi không về.
ĐK
Trên trái đất ta sống có biết bao người nhân hậu,
Chẳng thể sánh sao bằng tấm lòng mẹ
Lòng mẹ dịu hiền bao dung hơn sông núi.
Ơi mẹ, mẹ kính yêu ơi, con kính chào mẹ.




Thứ Năm, 14 tháng 1, 2016

BẠN VÀ TÔI




Trên thế gian này có bao nhiêu người bạn có hoàn cảnh giống chúng mình nhỉ?
Hai người Việt minh đi hoạt động cùng nhau, dìu dắt nhau vào đảng, tham gia kháng chiến chống thực dân Pháp.
Rồi hòa bình lập lại, bố Hạnh bảo với bố mình: hay cậu về quê mình mình sẽ giới thiệu cho cậu một cô vợ, mình sẽ cấp đất cho cậu làm nhà, về đây mình sống cho vui, và thế là hai chúng mình lớn lên gần gũi nhau như ruột thịt cũng từ ngày ấy.
Thời gian thấm thoắt trôi nhanh, những năm tháng phổ thông cũng đầy ắp kỷ niệm. Chúng mình cùng trọ học cùng một ngõ, thỉnh thoảng qua lại thăm nhau.
Rồi hết phổ thông Hạnh đi học, mình vào lính. Lúc Hạnh ra trường được điều về một lữ đoàn hải quân năm 1978 cũng là lúc mình vừa thi đại học xong, học ngoại ngữ ở Thanh Xuân để chuẩn bị đi học nước ngoài.
Sau 7 năm từ 1979 tới 1986 mình về nước, như một điều gì đã được sắp đặt trước mình cũng được điều về hải quân nhưng ở tận vùng 5 nơi cuối cùng của đất nước.
Năm tháng dần trôi, mình chuyển về Sài Gòn cho gần gia đình vào năm 1992, thì đến 1996 Hạnh cũng chuyển về Hà Nội và cả hai đều thuộc Tổng cục công nghiệp quốc phòng.
Có một điều làm mình cứ băn khoăn mãi không nguôi, đó là chuyện Hạnh với cô hàng xóm của mình, gần 42 năm rồi chưa nối lại được với nhau.
Hồi hè rồi khi mẹ mình mất, cô hàng xóm có về chia buồn. Mình bảo cô ấy rằng chỉ ước mong có một ngày nào đó chỉ có mình, Hạnh và cô hàng xóm ngồi với nhau tâm sự, vì 60 tuổi rồi còn gì nữa mà giận nhau lâu thế.

Tp. Hồ Chí Minh 04.12.2015
Minh Nguyệt



Thứ Năm, 19 tháng 11, 2015

EM


 Các bạn thân mến, cách đây đã lâu tôi có viết bài thơ gửi tặng cho một cô giáo của trường Đại học hàng hải, người mà tôi chưa từng biết mặt, chưa biết tên thật khi y, chỉ biết xung quanh tôi có nhiều bạn học và học trò của cô cùng công tác.
Hôm nay nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20/11 tôi xin đăng lại để các bạn cùng đọc.


EM 

Anh và em chưa một lần gặp mặt
Chưa từng nghe tên gọi của em,
Mới biết nhau mà thấy đã thân quen
Như học cùng mấy chục năm về trước…

Phải chăng mình cùng nhau mơ ước
Đóng những con tàu đi khắp đại dương,
Cùng gìn giữ sứ mệnh thiêng liêng
Bảo vệ giếng dầu, giàn khoan cho Tổ quốc.

Kiến thức con tàu từ lâu em tìm hiểu,
Để truyền cho bao lớp trẻ sinh viên.
Tốt nghiệp rồi họ về khắp muôn phương
Cùng xây dựng những building shipyard.

Có biết bao học trò em ngày trước
Đến bây giờ thành đồng đội của anh,
Anh ngước nhìn những mái đầu xanh
Thoảng như thấy bóng hình em trong đó.

Giờ đây, mái tóc em đã vương sợi bạc
Như bụi phấn rơi vương tà áo em bay
Nụ cười tươi trên bục giảng bấy nay,
Như muốn dấu nỗi niềm riêng sâu lắng.

Đông sắp qua rồi, xuân bừng nắng
Phượng lại đỏ trời nơi đất cảng thân yêu
Đẹp biết bao, những sớm, những chiều
Em vui bước trên đường hạnh phúc./.

Tp. Hồ Chí Minh 05.02.2010
Minh Nguyệt