Xin giới thiệu với các bạn một bài hát mới của ca sĩ
Alekxa, để các bạn có dịp làm quen với giọng ca trẻ đầy tài năng này. “ПЕСНЯ
ДОЖДЯ - KHÚC HÁT CỦA MƯA” là bài hát xin giới thiệu cùng các bạn. Trong
cuộc sống mỗi chúng ta ai cũng cần phải có tình yêu để sưởi ấm cho tâm hồn khỏi
cô đơn lạnh lẽo, nhưng tình yêu đích thực biết tìm chốn nao, hay chỉ như trong giấc
mơ tình chợt đến, chợt đi cho lòng thêm đau khổ.
ПЕСНЯ ДОЖДЯ - KHÚC HÁT CỦA MƯA“АЛЕКСА”
Шепчет мне утро песню дождя.
Небо в слезах, но грустить нам нельзя.
Помню тогда океана прибой.
Было так нежно и тихо с тобой. Buổi
sáng thì thầm bên em khúc hát của mưa.
Bầu trời đầy nước mắt, nhưng chúng ta chớ buồn.
Em nhớ lúc sóng vỗ ngoài đại dương.
Thật nhẹ nhàng và dịu dàng với anh. Припев: Холодно
мне, без тепла не могу.
Знай, нет любви на пустом берегу.
Как мне найти душе своей кров?
Жаль, что уходит наша любовь... Buốt
lạnh anh ơi, thiếu hơi ấm em đâu chịu nổi.
Biết chăng anh, bên bờ trống vắng đâu có tình yêu.
Nơi ẩn náu cho tâm hồn, em biết tìm chốn nao?
Chỉ tiếc rằng tình yêu của chúng mình đã ra đi…
Теплом серых глаз согрей ты меня.
Нежно во сне я целую тебя.
Где-то вдали, там, где солнце и зной,
Поет про любовь океана прибой. Hãy
sưởi ấm em bằng hơi ấm của đôi mắt xám.
Trong giấc mơ em âu yếm hôn anh.
Nơi xa vắng, chỉ có mặt trời và nóng bức,
Sóng biển rì rào đang hát khúc tình yêu.
Припев: Холодно
мне, без тепла не могу.
Знай, нет любви на пустом берегу.
Как мне найти душе своей кров?
Жаль, что уходит наша любовь... Buốt
lạnh anh ơi, thiếu hơi ấm em đâu chịu nổi.
Biết chăng anh, bên bờ trống vắng đâu có tình yêu.
Nơi ẩn náu cho tâm hồn, em biết tìm chốn nao?
Chỉ tiếc rằng tình yêu của chúng mình đã ra đi…
Ветер с утра рвет провода.
Помню я все - все, что было вчера.
Небо, улыбку и счастья глаза:
Да, это было, но только вчера. Từ
sáng sớm vang tiếng gió thét gào.
Em còn nhớ tất cả như mới vừa hôm qua.
Bầu trời, nụ cười và ánh mắt hạnh phúc:
Đúng, tất cả có rồi nhưng chỉ ngày hôm qua. Припев: Холодно
мне, без тепла не могу.
Знай, нет любви на пустом берегу.
Как мне найти душе своей кров?
Жаль, что уходит наша любовь... Buốt
lạnh anh ơi, thiếu hơi ấm em đâu chịu nổi.
Biết chăng anh, bên bờ trống vắng đâu có tình yêu.
Nơi ẩn náu cho tâm hồn, em biết tìm chốn nao?
Chỉ tiếc rằng tình yêu của chúng mình đã ra đi… TP. Hồ Chí Minh 21.09.2011
Minh Nguyệt dịch
Xin giới thiệu với các bạn
một ca sĩ trẻ đến từ thành phố công nghiệp Dnhepr của nước cộng hòa Ucraina, đó
là Alecxa với tên đầy đủ là АлександраЧвикова, cô sinh ngày 4 tháng 9 năm 1988. Đây là một trong những tài năng trẻ đang hát tại
'Фабрикизвед 4' ở Matxcơva.
Trước hết xin giới thiệu với các bạn bài hát đầu tiên do ca sĩ Alekxa trình bày
đó là “ЛУННАЯТРОПА- ĐƯỜNG TỚI CUNG TRĂNG”. Bài hát này cũng đã từng được nhiều ca sĩ thể hiện, trong đó
có ca sĩ nổi tiếng Alsou, nhưng không phải là tôi yêu thích người Ucraina hơn đâu,
mà thực chất giọng hát của ca sĩ trẻ này tôi cảm thấy khoẻ hơn nhiều so với
Alsou. Hiện giờ trong giới nhạc trẻ của Nga, Alekxa là đối thủ cạnh tranh với Stas Pekha là cháu của ca sĩ gốc Balan Edita Pekha.
ЛУННАЯ ТРОПА - ĐƯỜNG TỚI CUNG TRĂNG“АЛЕКСА”
Ночь щекой прижилась к окнам,
Но в её мечтах высоких вновь
Плывет луна, печальна и легка
Ты тихо смотришь на огонь,
Но ты где-то далеко
Мне не знакомы эти берега
Đêm áp má vào bên cửa sổ,
Trong ước mơ bay bổng xa vời,
Mặt Trăng buồn và lững lờ trôi
Anh thầm ngước nhìn lên ngọn lửa,
Anh ở nơi nào đó xa xôi
Em không biết những bến bờ nơi ấy.
Лунная тропа на тёмных волнах
Лунная тропа тебя уводит
В мир, где нет и не должно быть места для меня
В мир, где чужая я
Đường lên cung Trăng trong bước sóng tối tăm
Đường mòn đó đang dẫn lối anh đi
Vào thế giới không có chỗ cho em
Vào thế giới, mà em là người xa lạ.
Я коснуться губ твоих могла,
Но я безумно далека
Как одиноко мне с тобой, прости
И как не жалко всё равно
Никогда любви земной
В твоём подводном царстве не найти
Em có thể chạm vào đôi môi anh,
Nhưng em lại đang ở nơi xa quá
Với anh em cảm thấy cô đơn, xin thứ lỗi
Nhưng cớ sao em lại không nuối tiếc
Bởi tình yêu trần tục trên thế gian
Trong thủy cung của anh không tìm thấy được.
Лунная тропа на тёмных волнах
Лунная тропа тебя уводит
В мир, где нет и не должно быть места для меня
В мир, где чужая я
Đường lên cung Trăng trong bước sóng tối tăm
Đường mòn đó đang dẫn lối anh đi
Vào thế giới không có chỗ cho em
Vào thế giới, mà em là người xa lạ.
Лунная тропа
Тропа на тёмных волнах
Лунная тропа
Она тебя уносит
В мир, где нет и не должно быть места для меня
Мир, где чужая я...
Đường mòn lên cung Trăng
Con đường trong bước sóng tối tăm
Đường mòn lên cung Trăng
Đang dẫn lối anh đi
Vào thế giới mà không có chỗ cho em
Thế giới mà em chính là người xa lạ…
В мир, где нет и не должно быть места для меня
Мир, где чужая я...
Vào thế giới mà không có chỗ cho em
Thế giới mà em chính là người xa lạ…
TP. Hồ Chí Minh 19.09.2011
Minh Nguyệt dịch
Xin giới thiệu với các
bạn bài hát tiếp theo của ca sĩ Alekxa-
Александра Чвикова (Алекса) sinh ngày 4 tháng 9 năm 1988 tại Donhesk cô là tài năng trẻ đến từ Ucraina với bài hát “ГДЕ ЖЕ ТЫ - ANH Ở NƠI ĐÂU”. Đây là một trong những
ca sĩ trẻ đầy tài năng tại sân khấu Matxcơva. Mới 11 tuổi cô đã tham gia trình
diễn khắp nơi, năm 2004 khi mới 16 tuổi cái tuổi còn chưa học hết phổ thông,
một mình cô đã tới tham gia thi tuyển vào 'Фабрики звед 4' ở Matxcơva. Hiện cô
đang là một trong ca sĩ trẻ được mến mộ tại các nước thuộc Liên xô cũ.
ГДЕ ЖЕ ТЫ - ANH Ở NƠI ĐÂU“АЛЕКСА”
Тихий
летний день
От скамейки тень
Я сижу одна
Без тебя
Я ловлю твой след
В шелесте листвы
Một
ngày hè yên tĩnh
Trên góc tối ghế băng
Em ngồi đó một mình
Mà chẳng hề có anh
Em tìm kiếm dấu chân
Trong xào xạc đám lá.
Где
же ты?...Anh giờ này nơi đâu?...
Несколько
слов
Нежно мне скажет лето
Но не ты
И на вопрос
Твой я спешу с ответом
Chỉ
vài lời ngắn ngủi
Hè dịu dàng với em
Nhưng đâu phải là anh
Em vội vã trả lời
Câu mà anh vừa hỏi
Где
же ты?...Anh giờ này nơi đâu?...
Шумная
толпа
Тесная Москва
Я иду одна
Без тебя
Я тебя ищу
Чтоб сказать
Прости
Где же ты?...
Cả
đám người ồn ào
Matxcơva chật chội
Em bước đi đơn lẻ
Chẳng hề có bóng anh
Em đang tìm anh đây
Để muốn nói một câu
Cho em xin lỗi nhé
Anh giờ này nơi đâu?...
Несколько
слов
Нежно мне скажет лето
Но не ты
И на вопрос
Твой я спешу с ответом
Chỉ
vài lời ngắn ngủi
Hè dịu dàng bên em
Nhưng đâu phải là anh
Em vội vã trả lời
Câu mà anh vừa hỏi
Где
же ты?...Anh giờ này nơi đâu?...
Несколько
слов
Нежно мне скажет лето
Но не ты
И на вопрос
Твой я спешу с ответом
Chỉ
vài lời ngắn ngủi
Hè dịu dàng bên em
Nhưng đâu phải là anh
Em vội vã trả lời
Câu mà anh vừa hỏi
Хоть
это очень сложно
И может даже невозможно-
Я найду тебя
Mặc
dù rất khó khăn
Có thể không làm nổi-
Em sẽ tìm thấy anh
Несколько
слов
Нежно мне скажет лето
Но не ты
И на вопрос
Твой я спешу с ответом
Chỉ
vài lời ngắn ngủi
Hè dịu dàng bên em
Nhưng đâu phải là anh
Em vội vã trả lời
Câu mà anh vừa hỏi
Где
же ты?...Anh giờ này nơi đâu?...
И
на вопрос
Твой я спешу с ответом
Em
vội vã trả lời
Câu mà anh vừa hỏi
Где
же ты?...Anh giờ này nơi đâu?...
Где же ты?...Anh giờ này nơi đâu?...
Xin
giới thiệu với các bạn bài hát ca ngợi Tổ quốc do ban nhạc Liube trình bày, đó
là “CỨ
KHẼ GỌI TÔI BẰNG TÊN NHÉ”. Xin cám ơn Quỳnh Hương với bản dịch đầy chất thơ.
ПОЗОВИ МЕНЯ ТИХО ПО ИМЕНИ- CỨ KHẼ GỌI TÔI BẰNG TÊN NHÉ
Позови меня тихо по имени
Ключевой водой напои меня
Отзовётся ли сердце безбрежное,
Несказанное, глупое, нежное.
Снова сумерки всходят безсонные
Снова застят мне стёкла оконные
Там кивает сирень и смородина,
Позови меня тихая родина
Позови меня, на закате дня
Позови меня, грусть печальная, позови меня
Знаю, сбудется наше свидание,
Затянулось с тобой расставание.
Синий месяц за городом прячется,
Не тоскуется мне и не плачется.
Колокольчик-ли, дальнее эхо-ли?
Только мимо с тобой мы проехали.
Напылили кругом, накопытили,
Даже толком дороги не видели
Позови меня, на закате дня
Позови меня, грусть печальная, позови меня
Позови меня тихо по имени,
Ключевой водой напои меня.
Знаю, сбудeтся наше свидание.
Я вернусь, я сдержу обещание...
CỨ KHẼ GỌI TÔI BẰNG TÊN NHÉ Cứ
khe khẽ gọi tôi bằng tên nhé,
Hãy cho tôi uống thỏa nước suối nguồn.
Biết trái tim có khi nào lên tiếng,
Trái tim lặng câm, ngốc nghếch, dịu dàng?
Lại thêm những hoàng hôn thao thức mãi,
Lại những đêm trong cửa sổ nhìn ra.
Hoa lá ngoài kia niềm nở đưa tay vẫy
Tổ quốc âm thầm, xin hãy gọi tên tôi.
Hãy gọi tên tôi mỗi hoàng hôn
Nỗi buồn của tôi ơi, hãy gọi...
Tôi biết sẽ có ngày hội ngộ,
Ta chia ly đã quá lâu rồi,
Trăng xanh đã ẩn sau thành phố
Tôi chẳng buồn không khóc, người ơi.
Vẳng tiếng chuông hay tiếng vọng xa,
Ta với người chỉ thoáng lướt qua.
Làm bụi đường tung mờ vó ngựa,
Mà mặt đường ta chẳng thấy bao giờ.
Hãy gọi tên tôi mỗi hoàng hôn
Nỗi buồn của tôi ơi, hãy gọi...
Cứ khe khẽ gọi tôi bằng tên nhé,
Hãy cho tôi uống thỏa nước suối nguồn.
Ngày hội ngộ không còn xa nữa
Tôi sẽ giữ lời, tôi sẽ lại quay về.
Hành khúc “ПРОЩАНИЕ СЛАВЯНКИ” “LỜI
TẠM BIỆT CỦA CÔ GÁI SLAVƠ” được viết bởi một chàng lính kỵ binh thổi
kèn, sau này là nhạc trưởng dàn nhạc quân đội Vasily Ivanovich Agapkin
(1884-1964) vào mùa thu năm 1912. Vào năm 1912 khi xẩy ra các sự kiện tại khu
vực Balkan, nơi những người anh em mang dòng máu Slavơ chiến đấu chống lại ách
thống trị của Ottoman, Vasily Agapkin sử dụng giai điệu này để sáng tác bản
hành khúc “Lời
tạm biệt của cô gái Slavơ”
Bản hành khúc ban đầu được chia thành hai
phần, mà trong đó phần đầu căn bản của giai điệu phục vụ việc hát solo và phần
điệp khúc nhằm tưởng nhớ lại bài ca trong thời gian chiến tranh Nga- Nhật. Ông
đã mang tác phẩm của mình về Simferopol gặp Jacob Bogorodov
- nhạc trưởng quân nhạc nổi tiếng, nhà soạn nhạc và nhà phát hành nhạc. Ông Jacob
Bogorodov rất thích bản hành khúc này. Nhưng trong đó vẫn còn
thiếu một phần – trio. Khi đó họ bắt đầu nghĩ tới việc cùng làm với nhau. Bogorodov
đã giúp cho nhạc sĩ trẻ mới vào nghề viết các nốt nhạc và hợp tấu nhạc cho đứa
con tinh thần của mình. Họ cùng nhau nghĩ ra tên của hành khúc - “Прощание
славянки” “Lời tạm biệt của cô gái Slavơ”.
Chính tại Simferopol,
bản hành khúc được sớm phát hành.
Trên trang bìa của ấn bản đầu tiên này – Hình
ảnh một phụ nữ trẻ nói lời tạm biệt với một chiến binh, xa xa nhìn thấy dãy núi
Balkan, một đội các binh sĩ. Và dòng chữ: “Прощание славянки” “Lời
tạm biệt của cô gái Slavơ” - bản hành khúc mới này viết cùng các sự
kiện tại Balcan. Xin gửi tặng tới tất cả những người phụ nữ Slavơ. Tác phẩm của
Agapkin.
Bản hành khúc lần đầu tiên được vang lên tại
trung đoàn kỵ binh dự bị thứ 7 ở Tambov,
nơi tác giả phục vụ. Bản nhạc “Slavianka” này nhanh chóng được chọn
và sử dụng cho nhiều dàn nhạc khác, tác phẩm ngay sau đó trở nên rất nổi tiếng.
Năm 1937, dựa vào bản nhạc này một người lính
Ba Lan Slezak. R. đã viết bài hát "Những cây bạch dương khóc
thét gào" ("Rozszumiały Sie brzozy
placzące", SL Slezak. R.), đến khoảng năm 1943, sau khi
một tác giả vô danh đã sửa lại lời, nó trở thành bài hát du kích nổi tiếng của
phe kháng chiến Ba Lan "Những cây dương liễu khóc thét gào"
( "Rozszumiały się wierzby placzące"
), trong đó nói về cô thiếu nữ đưa tiễn các du kích quân vào rừng hoạt động.
“…Mặc cho đường của chúng ta
không kết thúc
Bởi ta đâu có biết điểm cuối cuộc hành trình
Chúng ta cùng tin rằng trong chiến thắng này
Sẽ có biết bao máu và nước mắt tuôn rơi…”
Tôi nhớ vào năm 1979- 1980 khi học tiếng Nga
tại Minsk, tôi rất đã biết giai điệu bài hát này do các thầy cô ở trường đại
học ngoại ngữ Hà nội dạy một số đoạn, khi đó đài tiếng nói Varszawa phát bài
hát này thường xuyên, cho nên ai cũng nghĩ đó là bài hát của Balan, chứ thực ra
lúc đó chưa biết ai là tác giả của bản hành khúc này.
Bản hành khúc chỉ được nổi tiếng trở lại với
bộ phim “Đàn sếu bay qua” (1957), được cất vang
trong những buổi tiễn đưa những người tình nguyện ra mặt trận của cuộc chiến
thế giới thứ hai.
Hơn tám mươi năm cuộc đời, tác giả của bản
hành khúc bất hủ này đã cho ra đời hơn 60 bản nhạc quân đội. Thời
khắc lịch sử vẻ vang nhất trong tiểu sử của cuộc đời nhạc sĩ là cuộc diễu binh
ngày 7 tháng 11 năm 1941 trên Quảng trường Đỏ tại Matxcơva.Vasily Ivanovich Agapkin
đã được vinh dự chỉ huy một dàn nhạc kèn hơi hợp nhất của đơn vị đồn trú
Matxcơva, tiễn đưa những người tham gia cuộc diễu binh lịch sử này tại Quảng
trường Đỏ tiến thẳng ra mặt trận. Giống như một truyền thuyết được lưu truyền
qua sách vở từ đời này qua đời khác rằng tại cuộc diễu binh này có sử dụng bản
hành khúc “Прощание славянки” “Lời tạm biệt của cô gái Slavơ”.
Mãi sau này vào ngày 10 tháng 2 năm 2004 trên
tờ báo "Buổi chiều Matxcơva" , № 25 nhà thơ Vladimir
Lazarev đã cho đăng lời bài hát của mình. Vladimir
Lazarev vừa là nhà báo, nhà thơ, nhà văn, nhà bình luận văn
học năm 1999 ông đã định cư tại California- Hoa Kỳ.
Nếu dùng từ “Lời tạm biệt của cô gái
Slavơ” ta cũng có thể hiểu đây là cuộc chia tay của các
cô, các chị tiễn đưa bạn bè, chồng con mình ra chiến trường chống giặc ngoại
xâm, còn nếu dùng chữ “từ biệt” có thể nghe nó hơi nặng nề
quá, vì trong chiến tranh chuyện đó cũng thường xẩy ra và “từ
biệt” mau chóng thành “vĩnh biệt”
cuộc đời này mấy mai có thể biết trước. Trong thời kỳ chiến tranh chống Mỹ ở
Việt nam cũng có nhiều bài hát tương tự, nhưng đánh nhớ nhất vẫn là bài “Tiễn
anh lên đường” của nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý cũng dạt dào tha thiết
tình cảm của kẻ ở người đi và cùng hò hẹp lập công trên mọi mặt trận: anh tiền
tuyến- em hậu phương. Để người con trai yên tâm chiến đấu chống kẻ thù ngoài
mặt trận, còn người con gái trung hậu đảm đang nơi hậu phương vững mạnh ghóp
phần cho chiến công chung. Nếu ai đã từng có những giây phút chia ly như thế
này chắc trong suốt cuộc đời chẳng thể nào quên được.
ПРОЩАНИЕ СЛАВЯНКИ - TẠM BIỆT CÔ GÁI SLA-VƠ 2
Nhạc V.I. Agapkin - Lời Nga: V.
Lazarev - VLADIMIR LAZAREV (1984)
Lời Việt : Thanh Xuân
Наступает минута прощания,
Ты глядишь мне тревожно в глаза,
И ловлю я родное дыхание,
А вдали уже дышит гроза.
Đã đếnlúcchiataynhaurồiemhỡi Emnhìnvới ánhmắt đầylolắngtiễn đưatôi Tôicảmthấyhơiemthởbaothânthuộc Tôicũngthấymiềnxaấygiôngtố đầy
Воздух туманный и синий,
И тревога коснулась висков,
И зовёт нас на подвиг Россия,
Веет ветром от шага полков.