Các bạn
thân mến, nghe bài hát này lâu lắm rồi nhưng hôm nay tôi mới có dịp để giới
thiệu cùng các bạn. Bài hát như tâm trạng của những đứa con xa khi trở về thăm
quê, nếp nhà còn đây, bờ tre giếng nước vẫn còn đây, nhưng người mẹ tần tảo một
nắng hai sương nuôi đàn con khôn lớn nay đã không còn. Bài hát buồn do ca sĩ Anna German trình bày xin được gửi đến các bạn.
СНОВА МАМИН ГОЛОС СЛЫШУ – CON LẠI
NGHE TIẾNG MẸ“АННА ГЕРМАН”
Alexandra Pakhmutova và chồng là Nikolai Dobranravov
Đã có mộtlầntôigiớithiệungườinhạcsĩ tàibacủaLiênbangXô Viết, nghệsĩ nhândânxô viết : AlexandraPakhmutova. Bà là mộttrongnhữngngườiviếtnhiềunhấtLiênXô trước đâyvềcácbàicacáchmạng. Mộttrongnhữngbài đượcdịchsangtiếngViệtmà nhiềungườiyêucanhạcViệtNambiết đến, đó là bài “Thờithanhniênsôinổi”. Ngaytrongblognàycũngcó rấtnhiềubàihátcủabà vớicác đềtàitìnhyêu, cangợithanhniênxungkíchtrêncácmặttrậnxâydựngvà bảovệtổquốc.
Vừaqua đàiTHNga đã phátsóngchươngtrìnhkỉniệmsinhnhậtlầnthứ 80 củamộttượng đài âmnhạcxô viếtAleksandraNhikolaievnaPakhmutova. Têntuổicủabà gắnliềnvớicáccakhúcthanhniêntừnhữngnăm 60, chuyếnbaycủaGagarin, chiếnthắngcủa độituyểnkhúccôncầu, cáccakhúcvì hòabình, tìnhyêu, Olimpic…hơn 400 cakhúc đượcbà viếtgắnliềnvớinhữngdiễnbiếncủalịchsửLiênbangxô viết.Và thờigian đã chứngminh đượcsứcsốngcủanhữngcakhúcmangdấuấnPakhmutova. Thờigianchứngminhcảsứcmạnhhiệutriệu, sứclôicuốnvà tínhgiáodụcmà âmnhạccủaPakhmutova đểlạitronglòngngườinghe. Bắt đầutừnhữngbảnnhạcgiảndịngâythơ đầutiênnữsoạnnhạcXô Viếttươnglaisángtácnămlênbatuổi, cho đếnnay, bà đã tặngchocáckhánthínhgiảNgavà thếgiớigần 400 cakhúc, trong đó có nhữngtácphẩmnổitiếngnhiềuthậpkỷ đã quenthuộcvớimỗigia đìnhXô Viết: “Điềuquantrọng, bạn ơi, là gìngiữtráitimkhônggià cỗi”, “Dịudàng”, “ChòmsaoGagarin”, “Tuyếtbỏng”, “TạmbiệtMatxcơva”, “Nhữngnhà địachất”, “Niềmhyvọng”, “Cánhchimhạnhphúc”, “ Emkhôngthểnàokhác được”, … và tấtnhiên, “Bàicavềthờithanhniênsôinổi” đã đượcnhắcởtrên.Vì lẽấy, khôngaingạcnhiênkhimộtlần, nhà thơ NgaMikhailMatusovsky (tácgiảlờicủabàihátChiềungoại ô Matxcơva) kểchuyện, ông đã hỏinhữngthanhniênnamnữtrênnhiềucôngtrườngởSiberia, điềugì đã đưahọ đếnnơikhắcnghiệtnày đểlao độngvà cốnghiến, thì nhiềungườitrongsốhọnóirằng, mộttrongnhữngnguyêndokhiếnhọkhôngngạikhó ngạikhổlà nhữngcakhúccủaPakhmutova!
Đó là chínhlà niềmhyvọngmà nhữngngườiyêunhaucó đượctrongxacách – hyvọngvềnhững điềutốtlành, hạnhphúcchocuộcsốnghọ đangchungsứcdựngxây: ”Giữahaitalạilà nhữngthànhphốxa Sốphậnlạichialìanhư trước Trênbầutrờisánglênvì saolạ Như tượng đàicủaniềmhyvọngem ơi”
НАДЕЖДА - NIỀMHYVỌNG“ANNAGERMAN” Музыка:
А. Пахмутова - Слова: Н. Добронравов
1.
Светит незнакомая звезда,
Снова мы оторваны от дома,
Снова между нами города,
Взлетные огни аэродрома.
Здесь у нас туманы и дожди,
Здесь у нас холодные рассветы,
Здесь на неизведанном пути
Ждут замысловатые сюжеты.
Mộtngôisaolạvừaxuấthiện, Là chúngtasắpphảixanhà. Giữachúngtalà nhữngthànhphốxa, Trênphitrườnglấploáng đèncấtcánh.
Anh đi tới chân trời giá
lạnh,
Mưa giăng thành, sương phủ quanh năm.
Nơirừngxanhhoangvắngbao đời, Nhữngcôngtrìnhtươnglai đangchờ đợi.
Припев: Надежда
- мой компас земной,
А удача - награда за смелость.
А песни - довольно одной,
Чтоб только о доме в ней пелось.
Niềm hy vọng - kim chỉ
nam hướng lối,
Còn thành công- phần thưởng lòng dũng cảm.
Dưới mái nhà thân yêu cùng vui hát,
Anh và em chung một bài ca.
2.
Ты поверь, что здесь издалека
Многое теряется из виду,
Тают грозовые облака,
Кажутся нелепыми обиды...
Надо только выучиться ждать,
Надо быть спокойным и упрямым
Чтоб порой от жизни получать
Радости скупые телеграммы.
3.
И забыть по прежнему нельзя
Все, что мы когда то не допели
Милые усталые глаза
Синие Московские метели...
Снова между нами города,
Жизнь нас разлучает как и прежде.
В небе незнакомая звезда
Светит словно памятник надежде.
Hãy chớ quên những
chuyện hôm nào,
Với bài ca đang còn hát dở.
Những anh mắt dấu yêu mệt lả,
Matxcơva bão tuyết biếc xanh…
Giữa hai ta lại là những thành phố xa
Số phận lại chia lìa như trước
Trên bầu trời sáng lên vì sao lạ
Như tượng đài của niềm hy vọng em ơi.
Припев: Надежда
- мой компас земной,
А удача - награда за смелость.
А песни - довольно одной,
Чтоб только о доме в ней пелось.