Thứ Hai, 16 tháng 9, 2013

ВЧЕРА- HÔM QUA “АЛСУ”


Các bạn thân mến, lâu lắm rồi mới lại có dịp nghe bài hát mới của ca sĩ Alsou. Bài hát về tình yêu rất nhẹ nhàng, tình cảm như tâm hồn của những người mới biết yêu và mới biết chờ mong…


ВЧЕРА- HÔM QUA “АЛСУ”


Негаданно, нежданно
с утра напротив входа в метро
мы встретились случайно
одни на перекрестке миров
я только посмотрела
в зеленый как море глаза
я даже не успела
тебе о самом главном сказать
Thật bất ngờ chẳng chờ mong
Đối diện lối vào tàu điện ngầm sáng sớm mai
Chúng mình tình cờ gặp nhau
Cùng ở trên giao lộ thế giới
Em cũng chỉ vừa mới ngước nhìn
Vào màu mắt xanh tựa biển khơi
Thậm chí em vẫn còn chưa kịp
Nói với anh điều quan trọng nhất
Припев:
как тихо падал дождь вчера
он знал, что ты придешь вчера
а я не поняла вчера
что среди городов и волшебных снов
я просто тебя ждала

Nhẹ nhàng như mưa rơi hôm qua
Nó biết rằng rồi anh sẽ tới
Nhưng hôm qua em không hiểu được
Giữa những thành phố và giấc mơ kỳ diệu
Em chỉ biết chờ đợi anh thôi
никто не догадался
как мы с тобой друг друга нашли
лишь в небе отражался
тот маленький кусочек земли
где мы с тобой стояли
те двое под открытым зонтом
где все переменилось
где я тебе сказала о том…
Không có một người nào đoán được
Chúng mình tìm thấy nhau ra sao
Trong bầu trời dù chỉ in bóng
Một dải bé con của trái đất thôi
Ở nơi nào mình đứng bên nhau
Khi hai đứa chụm đầu đưới chiếc ô
Ở nơi nào tất cả đã đổi thay
Ở nơi nào em nói với anh rằng…
Припев 2 раза:
как тихо падал дождь вчера
он знал, что ты придешь вчера
а я не поняла вчера
что среди городов и волшебных снов
я просто тебя ждала

Nhẹ nhàng như mưa rơi hôm qua
Nó biết rằng rồi anh sẽ tới
Nhưng hôm qua em không hiểu được
Giữa những thành phố và giấc mơ kỳ diệu
Em chỉ biết chờ đợi anh thôi

TP. Hồ Chí Minh 16.09.2013
Minh Nguyệt dịch.



Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2013

НЕ БОЙСЯ – EM ĐỪNG SỢ “ЮРИЙ ШАТУНОВ”

Thêm một bài hát của ca sĩ Yuri Shatunov với cái tên “НЕ БОЙСЯ – EM ĐỪNG SỢ”. Bài hát với lời ca rất giản đơn nhưng xem video clip ta thấy tình yêu là tất cả, cô gái sẵn sàng từ bỏ gia đình khi bị cấm cản để đến với bạn trai. Nhưng như vậy cũng mạo hiểm phải không các bạn. Chỉ nên yêu nhau khi hiểu rõ ngọn nguồn về nhau, chỉ nên yêu khi đã có nghề nghiệp hẳn hoi, công ăn việc làm ổn định và có thể sống bằng ngành nghề đó. Đừng mơ mộng, nghe lời đường mật yêu mấy chàng đẹp trai vô học, thất nghiệp thì khổ cả đời nhé.


НЕ БОЙСЯ – EM ĐỪNG SỢ “ЮРИЙ ШАТУНОВ”

В этом доме в двоем тишина, ты и я.
Ветер песню поёт под оркестр сентября,
А по окнам стучит, обижается дождь,
Он ревнует тебя, злится он, ну и что ж.
Злится он, ну и что ж,
Злится он, ну и что ж.
Trong căn nhà này im ắng, có hai đứa mình, anh và em.
Gió khẽ cất tiếng ca dưới giàn nhạc tháng Chín,
Còn bên cửa sổ cơn mưa giận dữ, đập liên hồi,
Mưa bực tức, hờn ghen với em, biết làm sao đây.
Mưa bực tức, biết làm sao đây,
Mưa bực tức, biết làm sao đây.

Не бойся, не бойся, не бойся,
Ведь я не отдам тебя никому,
И пусть не надеется осень,
В холодную ночь мне не быть одному.
Не бойся, не бойся, не бойся,
Пусть ветер задул свечу на окне.
За окнами прячется осень…
"А я не боюсь" - тихо шепчешь ты мне.
Em đừng sợ, đừng sợ nhé nghe em,
Anh sẽ không trao em cho người nào đâu,
Và mặc cho mùa thu chẳng còn hy vọng,
Anh đâu phải một mình trong đêm lạnh giá.
Em đừng sợ, đừng sợ nhé nghe em,
Dù gió thổi tắt ngọn nến trên cửa sổ.
Sau cánh cửa mùa thu đang ẩn náu…
Em thầm nói với anh “Còn em chẳng sợ đâu”.

Вспоминая весну, сходит дождик с ума,
Помнит дождик страну, добрый ласковый май,
Помнит тёплые дни, но они позади,
Мы дружны были с ним, а теперь он один.
А теперь он один,
А теперь он один.
Nhớ đến mùa xuân, cơn mưa làm phát cuồng,
Mưa nhớ tới quê hương, tháng Năm âu yếm dịu dàng
Nhớ những ngày ấm áp, nhưng đã xa rồi,
Mình sống chan hòa với mưa, còn giờ mưa có một mình.
Còn giờ mưa có một mình,
Còn giờ mưa có một mình.

Не бойся, не бойся, не бойся,
Ведь я не отдам тебя никому,
И пусть не надеется осень,
В холодную ночь мне не быть одному.
Не бойся, не бойся, не бойся,
Пусть ветер задул свечу на окне.
За окнами прячется осень…
"А я не боюсь" - тихо шепчешь ты мне.
Em đừng sợ, đừng sợ nhé nghe em,
Anh sẽ không trao em cho người nào đâu,
Và mặc cho mùa thu chẳng còn hy vọng,
Anh đâu phải một mình trong đêm lạnh giá.
Em đừng sợ, đừng sợ nhé nghe em,
Dù gió thổi tắt ngọn nến trên cửa sổ.
Sau cánh cửa mùa thu đang ẩn náu…
Em thầm nói với anh “Còn em chẳng sợ đâu”.

Не бойся, не бойся, не бойся,
Ведь я не отдам тебя никому,
И пусть не надеется осень,
В холодную ночь мне не быть одному.
Не бойся, не бойся, не бойся,
Пусть ветер задул свечу на окне.
За окнами прячется осень…
"А я не боюсь" - тихо шепчешь ты мне.
А я не боюсь,
А я не боюсь,
Em đừng sợ, đừng sợ nhé nghe em,
Anh sẽ không trao em cho người nào đâu,
Và mặc cho mùa thu chẳng còn hy vọng,
Anh đâu phải một mình trong đêm lạnh giá.
Em đừng sợ, đừng sợ nhé nghe em,
Dù gió thổi tắt ngọn nến trên cửa sổ.
Sau cánh cửa mùa thu đang ẩn náu…
Em thầm nói với anh “Còn em chẳng sợ đâu”.
Còn em chẳng sợ đâu,
Còn em chẳng sợ đâu.

TP. Hồ Chí Minh 14.09.2013
Minh Nguyệt dịch.


Thứ Năm, 12 tháng 9, 2013

А ЛЕТО ЦВЕТА- MÙA HÈ MANG SẮC MÀU “ЮРИЙ ШАТУНОВ”

Xin gửi tới các bạn bài hát vui nhộn mang làn điệu disko của Yuri ShatunovMÙA HÈ MANG SẮC MÀU”. Mùa hè thật vui và hạnh phúc nếu như được cùng người yêu tận hưởng những ngày hè ấm áp. Mùa hè mang sắc màu gì anh nhỉ? Oh nếu mùa hè mang sắc màu hạnh phúc thì thật khó lòng nhận ra khi anh và em hòa chung nhịp đập con tim!

  А ЛЕТО ЦВЕТА- MÙA HÈ MANG SẮC MÀU “ЮРИЙ ШАТУНОВ”


Жаркий июнь нам возвращает радость ушедших лет
Как хорошо мне с тобою бывает, и пусть для других секрет
Волосы мне ты взъерошишь рукою, губами коснешься щеки
И спросишь, как раньше — какого же цвета лето?
Tháng Sáu nóng bỏng đem trả lại chúng ta niềm vui của những năm trôi qua
Anh và em thật vui sướng xiết bao, dù còn là bí ẩn với bao người khác
Em lấy tay làm xù mái tóc anh, còn đôi môi chạm nhẹ lên gò má
Và em hỏi, thế ngày xưa - mùa hè mang sắc màu nào nhỉ?

Припев:
А лето цвета неба — огромное и синее
А лето цвета солнца — золотом расшитое
А лето цвета ивы — зеленое, красивое
А лето цвета счастья — почти неуловимое
Mùa hè mang sắc màu bầu trời- rộng lớn và biếc xanh
Mùa hè mang sắc màu mặt trời- được dệt thêu bằng vàng
Mùa hè mang sắc màu dương liễu- xanh lá cây, đẹp xinh
Mùa hè mang sắc màu hạnh phúc- hầu như khó nhận ra

На первом свидании мы как-то стесняемся друг другу смотреть в глаза
А теплые волны о чем-то шептались и в небе смеялась луна
Пусть годы прошли, но мы давно вместе, и мне не забыть никогда
Спроси меня снова — какого же цвета лето?
Vào buổi gặp gỡ đầu tiên chúng mình như e thẹn nhìn vào mắt nhau
Những làn sóng ấm áp khẽ thì thầm gì đó và trăng tươi cười từ trời cao
Hãy để những năm qua đi, nhưng từ lâu chúng mình bên nhau, và anh chẳng thể nào quên
Em hãy hỏi lại anh- mùa hè mang sắc màu nào nhỉ?

Припев:
А лето цвета неба — огромное и синее
А лето цвета солнца — золотом расшитое
А лето цвета ивы — зеленое, красивое
А лето цвета счастья — почти неуловимое
Mùa hè mang sắc màu bầu trời- rộng lớn và biếc xanh
Mùa hè mang sắc màu mặt trời- được dệt thêu bằng vàng
Mùa hè mang sắc màu dương liễu- xanh lá cây, đẹp xinh
Mùa hè mang sắc màu hạnh phúc- hầu như khó nhận ra

TP. Hồ Chí Minh 31.07.2012
Minh Nguyệt dịch.





NGÀY VỀ QUÊ





Các bạn thân mến, có bài thơ con cóc tôi viết lâu lắm rồi, cảm súc khi từ Liên Xô trở về sau gần 7 năm xa nhà.
Năm 1986 khi tôi về nước, đất nước ta vẫn còn trong khó khăn đói nghèo, chỉ sau đó vài năm mới bước vào đổi mới. Khi đó thiếu thốn mọi mặt từ lương thực, thực phẩm, quần áo thuốc men. Chúng tôi từ Liên Xô về nhiều lắm thì có cái xe đạp, cái máy khâu, cái tủ lạnh vài cái quạt điện và bàn là cùng với đống sách chuyên ngành chứ có gì nhiều đâu…
Nấn ná mãi cứ bỏ trong cuốn sổ tay, tuần qua có anh con bà chị gái của bố tôi vào chơi, kể lại chuyện quê hương xứ sở, nên tôi quyết định đăng cho bạn bè cùng đọc, cùng chia sẻ với những gia đình đông con kiểu phong kiến thời xưa.
Theo tôi gia đình lớn nào cũng đều bất hạnh. Đúng như cậu con trai tôi có nói “Ba ơi, trong tiếng Anh có câu tạm dịch là: gia đình càng lớn thì bi kịch càng lớn”! Mời các bạn xem vài dòng thơ xưa, tâm sự của tôi, khi về quê sau 7 năm xa cách.

NGÀY VỀ QUÊ

Bảy năm rồi con mới ghé thăm nhà,
Phú Mỹ mình chẳng khác gì xưa,
Tiêu điều xóm nhỏ bên hồ nước,
Lác đác đâu đây mấy nếp nhà.

Từ trong cửa sổ mẹ nhận ra,
Lưng gù, bước chậm phía xa xa,
“Dáng con chả khác gì thuở trước”,
Tuy đã bảy năm con xa nhà.

Buổi chiều chạng vạng gặp lại cha,
Tóc bạc thân gầy thật xót xa,
Ai ngờ năm tháng đầy ai oán,
Đã đẩy cha tôi đến tuổi già.

Cha sắp sáu mươi, mẹ năm mươi,
Sinh ra vẻn vẹn bảy con người,
Phúc lắm, đức nhiều ai nào biết,
Cha già con cọc thật chớ trêu!

Sơn Tây hè 1986
Minh Nguyệt.



PS: Tôi có cảm tưởng hầu hết các gia đình đông con đều bất hạnh, con cái đôi khi không chăm lo đến bố mẹ lúc tuổi già, mà họ hay nhìn nhau, tị nạnh nhau xem bố mẹ cho con cái được cái gì, ai ít ai nhiều, ai chẳng có gì…Nhưng cuối cùng họ quy lỗi tại bố mẹ đẻ nhiều như mấy ông bà nông dân ít học, đối xử với con cái không công bằng… Chung quy gia đình đông con không có gì vui hết!

Thứ Tư, 28 tháng 8, 2013

MỐI TÌNH DANG DỞ

Nhân dịp ngày lễ 30 tháng 4 và mùng 1 tháng 5 tôi có về miền Đông Nam bộ thăm gia đình người chú ở kề bên hồ thủy lợi Dầu Tiếng – Tây Ninh. Lần đầu tiên được nghe chú kể về chuyện tìm vợ của bố tôi ngày xưa như sau : sau giải phóng Điện Biên bố tôi trở về quê lúc đó mới là thiếu úy, đại đội trưởng quân y của trung đoàn 88 thuộc sư 308, có người bạn chiến đấu là huyện ủy viên huyện Phúc thọ, tỉnh Sơn Tây lúc bấy giờ, giới thiệu cho một cô gái là con địa chủ kháng chiến. Cô này tên là Quy ở Thón trung, xã Tam Thuấn, huyện Phúc Thọ, tỉnh Hà Tây. Sau khi gặp mặt xong về thì cô ấy có nói với người bạn của bố tôi rằng về chức vụ và nghề nghiệp thì không chê điểm gì, nhưng chê bố tôi xấu.
Sau này lại có một người khác đến hỏi cô Quy với quân hàm đại úy và chức vụ đại đội trưởng, cô ấy vẫn chê không lấy. Rồi tiếp đến một anh bác sĩ làm việc ở một bệnh viện ở Hà nội về hỏi, cô này vẫn chê vì nghĩ mình xinh đẹp, con nhà giàu mà. Thế rồi năm tháng qua nhanh, có ai trẻ đẹp mãi với thời gian, thoắt một cái cô Quy sang tuổi 28 mà vẫn chưa kén được chồng, cô mới cuống cà kê lên. Thế rồi đến năm 1959 có cậu em rể giới thiệu cho một anh bạn là sĩ quan tập kết công tác tại Tây bắc và họ cưới nhau sinh hạ được một cậu con trai.
Sau năm 1975, khi miền Nam đã hoàn toàn giải phóng, người cán bộ tập kết muốn đón vợ con về quê, quê ông ở Tuy hòa, Phú yên thì khi đó cô không muốn về. Ông là người sống rất đức độ, trọng nhân nghĩa, ông nói rằng : “không có lẽ khoai vò bỏ mẹ bắt con, khi về quê gia đình hàng xóm bạn bè sẽ nghĩ vì ông ra sao?”. Khi đó cô Quy ra giữa sân quỳ gối lạy và nói: “Con lạy trời phật bốn phương tám hướng, cái oan nghiệt này cũng do con gây ra mà thôi…” Đó là năm 1976, sau này cô vào sống cùng chồng con tại Tuy hòa, Phú yên, nếu còn sống thì cũng đã ngoài 80 tuổi rồi. Nếu cô Quy còn sống hay đã mất rồi, thì cô cũng đừng trách cháu nói lên sự thật này nhé.
Trong thời gian kháng chiến chống Pháp, các cô gái của các nhà giàu có được ăn học hẳn hoi, thậm chí thuê cả thầy giáo về dạy riêng cho các con cháu trong dòng họ, các cô được ăn mặc quần áo tươm tất, không phải lam lũ vất vả nên ai nhìn mà chả phát thèm. Là con của nhà giàu có thì các cô gái này cũng muốn chọn cho mình một người có quyền có chức và địa vị trong xã hội chứ.
Nhưng kẹt một nỗi, những người có chức, có quyền trong chính quyền cách mạng sau hòa bình 1954 tại miền Bắc lúc bấy giờ chủ yếu là cộng sản, một số xuất thân từ trí thức còn đa số từ các gia đình nông thôn nghèo khổ và những người công nhân lao động. Khi cuộc đấu tranh giai cấp vẫn còn đang giai đoạn phát triển mạnh mẽ, nhiều cuộc đấu tố địa chủ trong cuộc cải cách ruộng đất ở khắp mọi nơi, vậy mà nhiều sĩ quan cán bộ vẫn đem lòng yêu tha thiết những cô gái con của giai cấp bóc lột, ngày hôm qua vẫn còn là kẻ thù của chúng ta, của giai cấp công nông. Tôi nghe nói lúc bấy giờ chủ trương chung của Đảng và chính phủ có đưa ra vấn đề này khuyên các cán bộ đừng xao nhãng tư tưởng để lao vào yêu đương mà quên nhiệm vụ chính của mình.
Chú tôi có đọc cho tôi một đoạn của bài thơ nhằm chống tư tưởng yêu con gái của các gia đình địa chủ lúc bấy giờ. Tôi sưu tầm trọn vẹn bài thơ và post cho mọi người cùng đọc cho vui, nhưng dù sao cũng đừng nên quên cuộc đấu tranh giai cấp ngay cả trong thời điểm này, như Tổng giám đốc đài truyền hình Việt nam vừa có bài phát biểu ngày 30 tháng 4 năm 2010.


MỐI TÌNH DANG DỞ
Anh đã trót yêu con địa chủ
Trót yêu rồi ghét bỏ sao đành?
Đêm qua trằn trọc năm canh,
Vẫn không cắt dứt mối tình nhớ thương...
Anh yêu nó đẹp, nó ngoan,
Anh yêu mặt nó trái xoan hồng hào,
Anh yêu văn hoá nó cao,
Nó giỏi chơi đàn, giọng hát nó trong,
Mắt đen, răng trắng, má hồng,
Anh yêu lòng đã nhủ lòng từ lâu...

Sao anh chẳng đào sâu suy nghĩ,
Bởi vì đâu nó đẹp, nó xinh?
Vì đâu quần áo nó lành?
Vì đâu nó được học hành giỏi giang?
Biết bao người lầm than đói khổ,
Còng lưng làm cho nó ăn không?
Kẻ thù giai cấp công nông
Mà anh lại nỡ sống chung sao đành?
Anh bảo nó yêu anh tha thiết,
Nó yêu gì, anh biết hay không?

Nó yêu côn bạt, ngựa hồng,
Nó yêu một đức ông chồng hiên ngang,
Nó yêu một ông quan cách mạng,
Nó muốn chi làm bạn dân nghèo!
Đời này ba, bảy thứ yêu,
Nó ham danh vọng, nó yêu gì mình!
Gia đình nó chọn canh kén cá
Kén mãi rồi nó chả ngây thơ.
Làm chi có chuyên suối mơ,
Ái tình xây dựng lửng lơ giữa trời!

Anh không có tiền tài, danh vọng,
Anh không có chức trọng, quyền cao...
Gia đình nó chẳng khi nào
Để con gái nó lọt vào tay anh!
Anh bảo nó yêu anh, tiến bộ
Sẽ nghe lời khuyên nhủ cùng anh
Thoát ly rời bỏ gia đình,
Tự làm nuôi sống, tự mình lập thân.
Nhưng việc ấy khó khăn, anh ạ,
Cải tạo người hồ có dễ đâu!

Nó sống kẻ hạ người hầu,
Chắc gì bỏ chức sang giàu, xa hoa?
Anh cưới nó về nhà làm vợ,
Đêm nó nằm than thở, tỉ tê:
“Anh ơi thuế khoá nặng nề,
Giảm tô, giảm tức lấy gì nuôi em?”
Anh lấy nó, anh nghe lời nó,
Anh xa dân, anh mất lập trường
Anh xa Cách Mạng nửa đường,
Anh xa rời Đảng quy hàng nó ư?

Không! Không có bao giờ thế được!
Anh đã nguyền vì nước hy sinh.
Vì dân, vì Đảng quên mình,
Anh nên cắt đứt mối tình vấn vương!!!
(Sưu tầm)
côn bạt : súng ngắn

Bài hát Lời tình buồn do Khánh Ly trình bày