Thứ Ba, 8 tháng 12, 2015

УКРАИНА ОТВЕТИЛА КРЫМУ НА "ПРОЩАЛЬНОЕ ПИСЬМО" – UKRAINA TRẢ LỜI KRƯM “THƯ TỪ BIỆT”






Mời các bạn đọc hai bức thư của người Krum gửi Ukraina và thư từ biệt của Ukraina gửi Krưm.
Chúng ta cùng nhớ lại nội dung của một bức thư của những người Krưm đã sôi động trong mạng internet:
"Con sẽ ra đi... Mẹ nghĩ rằng con đang đùa, hoặc chỉ là con hờn giận? Không, Con nhận thấy ra rằng tình yêu không cưỡng ép, mặc dù trong một thời gian dài Con cố gắng để trở thành người cần cho Mẹ.
Con sưởi ấm cho Mẹ bằng mặt trời chói chang của mình, tắm cho Mẹ bằng nước biển ấm áp, luôn rất rất đợi chờ Mẹ đến…
Mẹ bước vào nhà, mà chẳng biết lau chân, lại còn chỉ ra, con phải làm gì, nghĩ gì, nói gì, làm gì, theo gương của ai, nhưng con sống ra sao – Mẹ chẳng thèm quan tâm đến. Mẹ đã giết con trong 23 năm qua, Mẹ đã giết chết các khu vườn của Con, cả rừng và công viên, Mẹ đã làm hư hỏng hết những bến bờ của Con, Mẹ bắt Con phải ép Người khách du lịch của Con đến những giọt cuối cùng, bởi vì sau đó, kết thúc mùa hè,
Con trở nên vô dụng không ai cần đến nữa, đặc biệt là Mẹ.
Và Con đã phải chịu đựng, Con đã hy vọng rằng một ngày nào đó ... Mẹ biết rằng Con sắp chết, nhưng thay vì mặt nạ dưỡng khí, Mẹ túm lấy cổ họng Con. Nhưng Con không giận, Con sẽ ra đi. Con không thể ra đi một mình, bởi vì không thể nhìn Mẹ đang giết chết anh em của con ra sao...
Con khẽ thở một chút, chỉ một chút thôi, và sẽ mang Tất cả Họ đi. Ukraina, không biết những điều khéo léo, Con yêu Mẹ, nhưng Mẹ không muốn trở thành người Thân thương, vì thế Con sẽ trở về nhà, về chính nhà Mình.

Con không còn là của Mẹ nữa.
Krưm 16 tháng Ba”





  

Thư trả lời:

Krưm thân yêu!
Thành thật mà nói, Mẹ đang thất vọng bởi lá thư của Con. Và hôm nay, Mẹ hiểu rõ rằng Con- Krưm- chỉ là loài hoa Thủy Tiên tầm thường.
Vì lý do nào đó mà Con quyết định rằng Con đặc biệt hơn nhiều so với Pricarpat hay Donbass, Sloboda, Pokut'a hoặc Polesie. Con đã đòi hỏi một tình yêu đặc biệt nào đó, giống như một đứa trẻ nhõng nhẽo của người mẹ đông con, hay la hét và ghen tị với những người con khác – là anh, chị, em của mình.
Mẹ đã trao tình yêu của mình cho tất cả như nhau, và mẹ đã và đang yêu tất cả như nhau, như một người mẹ yêu thương mạnh mẽ tất cả những đứa con mình.
Vào năm 1954 người ta đem con từ trại trẻ mồ côi trao cho mẹ- con đã bị bỏ hoang, khô cằn như một đứa trẻ tàn tật, xấu xí, mọi người đã quăng bỏ con và chẳng ai cần đến nữa.
Đầu tiên, con đã bị người ta phản bội vào năm 1941, theo lệnh của người mẹ kế của con khi đó, rút quân đội đến Taman, và Hạm đội Biển Đen của con đã hèn nhát rời Sevastopol và giấu mình ở Batumi cho đến khi chiến tranh kết thúc. Sau đó, họ đã mang đi người dân của con bằng cách bắn giết và bị đuổi đi trong nhiều thập kỷ con cháu của các vị vua Ottoman vĩ đại đáng kính trọng.
Và mặc dù mẹ đã nằm trong đống hoang tàn đổ nát – mẹ đã xây dựng lại cho con. Mẹ đã cho con dòng nước Dnepr của mình, để con trồng nho và lúa mì, mẹ phải xây dựng lại thành phố và đường sắt của con. Mẹ mang lại cuộc sống cho các cảng và các bãi biển của con, trên bầu trời của con lại vang lên những tiếng máy bay chở khách và tiếng rộn ràng va đập của các bánh xe tàu hỏa. Và sau đó mẹ đã mang đến cho con những người dân của mình ... những người từng sống ở đó từ thời Byzantium xa xưa.
Và với con luôn là quá ít ỏi, con luôn đòi hỏi nhiều hơn và nhiều hơn nữa - không phải vì thiếu ăn mà chẳng qua là quá nhõng nhẽo.
Mẹ xin lỗi, nếu bàn chân trần của mẹ làm bẩn tấm thảm sắc đẹp của con, nhưng trên đó đã có đất. Đất của mẹ. Mẹ đã nắm lấy Donbass và yêu cầu xây dựng hầm mỏ, Mẹ đã lấy chân mình để nhào trộn xi măng cho nhà máy thủy điện Dnhepr, mẹ đã đào những mỏ lộ thiên tại Kirovograd, chở gỗ từ Stanislav, cày đất ở Poltava, còn con chỉ biết ngắm biển và đón tiếp các anh chị em của mình trên giường có các lưới thép cùng các chăn nệm mang dấu vết tình yêu của các dân tộc khác.
Con là một kẻ lười biếng, đứa con bé bỏng của mẹ! Con cũng chẳng thèm học làm một thứ gì hết! Khi giò lụa không hề có trong cửa hàng của con - nó cũng không có ở những vùng đất khác của mẹ ...
Con yêu cầu quá độc địa – mẹ vẫn đồng ý, và con đã trở thành một nước cộng hòa. Làm sao con điều hành được việc này? Mua những chiếc giường mới? Không. Xây dựng khu du lịch mới? Không. Con đã cho mình đi như một con điếm, cho phép lấy đi những bãi biển của mình, làm vấy bẩn biển, con không bao giờ học được cách làm rượu vang và rượu konyak của mình mà chỉ có thể biết đầu độc mấy con bọ hung Colorado.
Krưm, Con là một kẻ lười biếng. Khi lấy lại được quê hương của mình, trong các nhà hàng mùa hè của con, con không làm việc, mà chỉ có các con của mẹ từ những vùng đất khác và con cháu của các quốc vương hồi giáo Sultan. Và con chỉ cần bán biển. Con cứ tưởng rằng sự quyến rũ của mình sẽ đặt con cao hơn những người khác ...
Và con đã quyết định quay trở lại trại trẻ mồ côi của mình.
Thôi, con đi đi.
Cuối cùng, con chỉ là đứa con nuôi của mẹ.
Nhưng mẹ rất vui, vì trong số 25 đứa con của mẹ, chỉ có con không vượt qua được sự thử thách lòng trung thành, mặc dù bọn họ cũng bị đói chẳng kém gì con đâu.
Và hãy nhớ một điều: trong trại trẻ mồ côi của con, không bao giờ có ai còn hỏi ý kiến của con, nơi ấy có đầy rẫy những người đẹp trai- hoa thuỷ tiên, và không có con. Và có lẽ một ngày nào đó, nếu bỗng dưng con trở nên thông minh hơn, con sẽ nhận ra chân lý muôn đời rằng, người mẹ thực sự không phải là người đã sinh ra, mà chính là người đã nuôi dạy con thành người.
Nhưng mẹ đã ở nơi quá xa vời.
Xin từ biệt
Mong chúa phù hộ cho con.
Ukraine của con "




Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2015

БЕРЕГА - BẾN SÔNG “АЛЕКСАНДР МАЛИНИН”


Tình cờ nghe được một bài hát rất tình cảm, nếu ai trong hoàn cảnh này cũng cảm thấy mắt mình rớm lệ. Nếu ai sinh ra gần những con sông chắc hẳn có những kỷ niệm tuổi thơ ngọt ngào sâu lắng, có những kỷ niệm vế mối tình đầu chẳng bao giờ quên được. Từ đất miền Nam xa xôi lòng nhớ về quê tôi, đất Sơn tây có con sông Hồng chảy qua hai bờ là những bãi ngô, bãi mía, nương dâu bên lở bên bồi. Từ nhỏ chúng tôi vui đùa với nhau hay hò đối nhau với bạn trên bến sông. Nhiều câu thơ câu hò của tuổi thơ có lẽ suốt đời chẳng bao giờ quên được:
“ Cách nhau chỉ một con sông
Muốn sang thăm bạn sau không có đò”
“ Nước sông Hồng vừa trong vừa mát
Đê Vân Nam lắm cát dễ đi”…
Tuổi thơ qua đi bạn bè chia tay nhau mỗi đưa một phương trời, người vào đại học người vào bộ đội, giờ đây hầu hết đã nghỉ hưu, nhưng chuyện ngày xưa có mấy ai quên được. Hình ảnh cô con gái ven sông Hồng tóc dài da trắng mãi in đậm trong trí nhớ của tôi. Lần đầu tiên quen nhau cũng trên bến sông có bãi ngô đầu xuân xanh non mơn mởn, đó cũng là lần đầu tiên trong đời biết rung động trái tim. Những năm mới vào quân ngũ là những tháng năm buồn vô hạn, bởi hai đứa chả nói được câu gì trước lúc chia tay. Rồi mặc cho thời gian trôi qua, những kỷ niệm xưa mãi mãi ghi khắc trong lòng. Xin gửi tới các bạn bài hát “БЕРЕГА - BẾN SÔNG” với giọng ca của Alexandr Malinin, chúc các bạn có nhiều tình cảm đẹp và đừng để buồn theo tháng năm.



БЕРЕГА - BẾN SÔNGАЛЕКСАНДР МАЛИНИН
В. Засухин Ю. Рыьчинский

Берега, берега. Берег этот и тот.
Между ними река моей жизни.
Между ними река моей жизни течет,
От рожденья течет и до тризны.
Там, на том берегу, что течет по судьбе,
Свое сердце тебе я оставил.
Свое сердце навек я оставил тебе,
Там, куда не найти переправы.
Hỡi bến bờ - bên lở bên bồi,
Giữa chúng là dòng sông đời tôi.
Dòng sông đời tôi đang chảy xiết
Từ khi sinh ra chảy đến hết cõi đời.
Bờ bên ấy, đang chảy theo số phận,
Trái tim này anh để lại cho em.
Anh gửi lại cho em muôn kiếp,
Chẳng bao giờ tìm được bến đò sang.

А на том берегу незабудки цветут,
А на том берегу звезд весенний салют.
А на том берегу мой костер не погас,
А на том берегу было все в первый раз.
В первый раз я любил и от счастья был глух.
В первый раз пригубил дикий мед твоих губ.
А на том берегу, там на том берегу,
Было то, что забыть никогда не смогу.
Ở bờ sông đó có loại hoa không quên,
Ở bờ sông đó có pháo hoa mùa xuân.
Ở bờ sông đó lửa lòng tôi chẳng tắt,
Lần đầu tiên gặp em, cũng ở bến sông này.
Lần đầu tiên biết yêu với hạnh phúc lặng câm.
Lần đầu anh được hôn mật ngọt của môi em.
Cũng trên bến sông này, mà em nào có hay,
Những gì đã qua đi, anh làm sao quên được.

Там за быстрой рекой, где черемухи дым,
Там я в мае с тобой, здесь я маюсь.
Там я в мае с тобой, здесь я в мае один
И другую найти не пытаюсь.
Phía dòng sông chảy xiết, có mùi hương anh đào,
Tháng Năm anh bên em, giờ anh ôm đau khổ.
Tháng Năm xưa cùng em, giờ anh chỉ một mình
Bởi đi tìm người khác, anh đâu muốn em ơi.

А на том берегу незабудки цветут,
А на том берегу звезд весенний салют.
А на том берегу мой костер не погас,
А на том берегу было все в первый раз.
В первый раз я любил и от счастья был глух.
В первый раз пригубил дикий мед твоих губ.
А на том берегу, там на том берегу,
Было то, что забыть никогда не смогу.
Ở bờ sông đó có loại hoa không quên,
Ở bờ sông đó có pháo hoa mùa xuân.
Ở bờ sông đó lửa lòng tôi chẳng tắt,
Lần đầu tiên gặp em, cũng ở bến sông này.
Lần đầu tiên biết yêu với hạnh phúc lặng câm.
Lần đầu anh được hôn mật ngọt của môi em.
Cũng trên bến sông này, mà em nào có hay,
Những gì đã qua đi, anh làm sao quên được.

Берега, берега, берег этот и тот.
Между ними река моей жизни.
Между ними река моей жизни течет,
Hỡi bến bờ - bên lở bên bồi,
Giữa chúng là dòng sông đời tôi.
Dòng sông đời tôi đang chảy xiết

TP. Hồ Chí Minh 2.11.2010
Minh Nguyệt dịch. 

Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2015

ПАРОМЩИК - NGƯỜI LÁI ĐÒ “ALLA PUGACHEVA”


ПАРОМЩИК - NGƯỜI LÁI ĐÒ “ALLA PUGACHEVA”
Lời Việt của Vũ Vinh Quốc  (Trường ĐH tổng hợp Krasnodar)


Упала ранняя звезда.
В полях прохлада,
Плывет паром, поет вода
О чем-то рядом.
И там, где светится река
У тихой рощи,
Соединяет берега
Седой паромщик.
Những ánh sao tàn, tan biến trên đồng
trong sớm mai lạnh giá.
Xao xuyến con đò, sóng nước dạt dào,
như nói điều gì đó.
Lấp lánh bến bờ, im ắng khu rừng
thấp thoáng mái đầu trắng.
Con đò anh mang, nối nối đôi bờ xa
vẫn chung một dòng sông.

Разлук так много на земле
И разных судеб,
Надежду дарит на заре
Паромщик людям.
То берег левый нужен им,
То берег правый,
Влюбленных много, он один -
У переправы.
Những phút chia ly, những nỗi riêng tư
tiếp nhau nhiều biết mấy.
Sớm sớm anh mang, những lứa yêu đương
mối hy vọng yêu thương.
Lúc đứng nên đông, lúc ngó bên tây
sớm hôm cùng sóng nước.
Giữa niềm vui lứa đôi, anh cùng đò chờ bên sông.

Струится время без конца
У тихой рощи,
Венчает юные сердца
Седой паромщик.
Но нас с тобой соединить
Паром не в силах.
Нам никогда не повторить
Того, что было.
2. Năm tháng trôi hoài, canh suốt đôi bờ
Đò anh bên rừng vắng
Anh nối bến bờ, cho những mối tình
những trái tim nồng thắm.
Nhưng trái tim này, với trái tim người
đò anh không thể nối.
Xa rồi còn đâu, nhắc đến làm chi
nỗi đau năm dài qua.

Разлук так много на земле
И разных судеб,
Надежду дарит на заре
Паромщик людям.
То берег левый нужен им,
То берег правый,
Влюбленных много, он один -
У переправы.
Những phút chia ly, những nỗi riêng tư
tiếp nhau nhiều biết mấy.
Sớm sớm anh mang, những lứa yêu đương
mối hy vọng yêu thương.
Lúc đứng nên đông, lúc ngó bên tây
sớm hôm cùng sóng nước.
Giữa niềm vui lứa đôi, anh cùng đò chờ bên sông.

Bài hát này do ca sĩ Alla Pugacheva trình bày, là một trong những bài hát hay của năm 1985 tại Liên Xô.
BÀI THƠ (sưu tầm)

NGƯỜI LÁI ĐÒ

Sao sớm tan trên cánh đồng lạnh giá
Đò chèo ngang sóng nước hát rì rào
Một dòng sông trong rừng vắng lao xao
Cặm cụi đôi bờ, người chở đò tóc bạc

Những số phận, biết bao nhiêu chia cắt
Người lái đò dệt hy vọng lúc bình minh
Cho cả hai bờ kết bóng với hình
Bao đôi trẻ, chỉ mình ông gối chiếc

Thời gian như cánh chim qua rừng biếc
Bao lứa đôi cảm tạ người xe duyên
Chỉ đôi ta chẳng nối nổi con thuyền
Chẳng bao giờ có lại điều đã mất. 








Thứ Năm, 19 tháng 11, 2015

EM


 Các bạn thân mến, cách đây đã lâu tôi có viết bài thơ gửi tặng cho một cô giáo của trường Đại học hàng hải, người mà tôi chưa từng biết mặt, chưa biết tên thật khi y, chỉ biết xung quanh tôi có nhiều bạn học và học trò của cô cùng công tác.
Hôm nay nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20/11 tôi xin đăng lại để các bạn cùng đọc.


EM 

Anh và em chưa một lần gặp mặt
Chưa từng nghe tên gọi của em,
Mới biết nhau mà thấy đã thân quen
Như học cùng mấy chục năm về trước…

Phải chăng mình cùng nhau mơ ước
Đóng những con tàu đi khắp đại dương,
Cùng gìn giữ sứ mệnh thiêng liêng
Bảo vệ giếng dầu, giàn khoan cho Tổ quốc.

Kiến thức con tàu từ lâu em tìm hiểu,
Để truyền cho bao lớp trẻ sinh viên.
Tốt nghiệp rồi họ về khắp muôn phương
Cùng xây dựng những building shipyard.

Có biết bao học trò em ngày trước
Đến bây giờ thành đồng đội của anh,
Anh ngước nhìn những mái đầu xanh
Thoảng như thấy bóng hình em trong đó.

Giờ đây, mái tóc em đã vương sợi bạc
Như bụi phấn rơi vương tà áo em bay
Nụ cười tươi trên bục giảng bấy nay,
Như muốn dấu nỗi niềm riêng sâu lắng.

Đông sắp qua rồi, xuân bừng nắng
Phượng lại đỏ trời nơi đất cảng thân yêu
Đẹp biết bao, những sớm, những chiều
Em vui bước trên đường hạnh phúc./.

Tp. Hồ Chí Minh 05.02.2010
Minh Nguyệt