Thứ Ba, 11 tháng 8, 2015

ДО СВИДАНЬЯ, ЛЕТО - TẠM BIỆT MÙA HÈ


Bài hát: “ДО СВИДАНЬЯ, ЛЕТО - TẠM BIỆT MÙA HÈ”, trước đây, nghe hát thì nhiều, nhưng khi dịch từng câu từng chữ thì mới thấy cuộc đời sao nhiều nỗi oan trái đến thế. Hy vọng các bạn có cùng cảnh ngộ sẽ tìm được cho mình mùa hè đầy hy vọng, chứ đừng để mùa hè đến rồi lại đi theo năm tháng...để rồi suốt đời mỏi mòn chờ đợi.! Tình cờ vào blog của người bạn thấy có post bài hát này với giọng hát của Krisrina Orbakaite, tôi nhớ lại đây chính là bài hát của Alla Pugacheva từ năm 1978 khi chị mới gần 30 tuổi, giọng hát trong trẻo tuyệt vời. Tiếng hát lần này là của con gái Alla khi Kristina đang ở tuổi 40 cũng rất hay nhưng có chút khàn khàn dễ thương, xin được giới thiệu cùng các bạn.



ДО СВИДАНЬЯ, ЛЕТО - TẠM BIỆT MÙA HÈ  “ALLA PUGACHEVA”
А. Зацепин - Л. Дербенев
Снова птицы в стаи собираются.
Ждет их за моря дорога дальняя.
Яркое, веселое, зеленое —
До свиданья, лето, до свидания.
Chim lại đang tụ tập thành đàn
Để chờ chuyến đi xa về biển cả
Ôi mùa hè rực nắng, vui tươi, xanh thẳm
Xin tạm biệt mùa hè, tạm biệt.
За окном сентябрь
Провода качает,
За окном, с утра
Серый дождь стеной.
Этим летом я
Встретилась с печалью,
А любовь прошла стороной.
Tháng chín đã về bên cửa sổ
Những sợi dây kéo võng đung đưa
Nhìn qua cửa, từ sáng tinh mơ
Ta đã thấy trời mưa ảm đạm.
Mùa hè đó
Tôi mang nỗi buồn thất vọng.
Còn tình yêu thì vẫn cứ vời xa.
Не вернешь обратно ночи звездные,
И опять напрасно сердце вспомнило
Все, что это лето обещало мне,
Обещало мне, да не исполнило.
Hãy trả lại những đêm đầy sao,
Để trái tim lại một lần thổn thức.
Mùa hè chi thấy toàn hứa hẹn.
Chỉ hứa hẹn thôi mà chẳng thấy được gì.
Было близко счастье, было около.
Да его окликнуть не успела я.
С каждым днем все больше небо хмурится,
С каждым днем все ближе вьюги белые.
Hạnh phúc có lúc đến rất gần
Tôi cũng không kịp kêu thành tiếng
Trời mỗi ngày càng trở nên u ám
Và gần như bão tuyết cuồng phong.
Там, где мне в ладони звезды падали,
Мокрая листва грустит на дереве,
До свиданья, лето, до свидания,
На тебя напрасно я надеялась.
Ngửa bàn tay muốn hứng ánh sao trời
Nhưng ngờ đâu chỉ thấy lá vàng rơi
Xin tạm biệt mùa hè, tạm biệt
Lại một lần hy vọng cũng bằng không.
Снова птицы в стаи собираются,
Ждет их за моря дорога дальняя.
Яркое, веселое, зеленое —
До свиданья, лето, до свидания,
До свиданья, лето, до свидания,
До свиданья, лето, до свидания...
Chim lại đang tụ tập thành đàn
Để chờ chuyến đi xa về biển cả
Ôi mùa hè nắng ấm, vui tươi, xanh thẳm
Xin tạm biệt mùa hè, tạm biệt.
Xin tạm biệt mùa hè, tạm biệt.
Xin tạm biệt mùa hè, tạm biệt.
Tp. Hồ Chí Minh 24.9.2009
Minh Nguyệt dịch.


IẾNG HÁT CỦA CON GÁI ALLA PUGACHEVA: KRISTINA ORBAKAITE  

Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2015

СТАРЫЙ КЛЁН – CÂY PHONG GIÀ


Một bài hát rất tình cảm của nhạc sĩ Alexandra Pakhmutova, nói về một cuộc sống thanh bình cùng mối tình đầy thơ mộng của đôi trai gái quấn quýt bên nhau, cùng vui chơi dưới đường phố, dưới những bãi tuyết trắng xóa, cùng ngắm bầu trời trong xanh, tỏa ánh hào quang chói lọi, khiến họ liên tưởng về một cuộc sống tương lai đầy hạnh phúc chứa chan. Bài hát này được viết từ những năm 60 của thế kỷ trước, có nhiều ca sĩ thể hiện, nhưng trong lần sinh nhật lần thứ 80 của nhạc sĩ Alexandra Pakhmutova, bà đã mời ca sĩ trẻ đoạt giải tiếng hát truyền hình Matxcơva 2009 trình bày, đó là Alexandr Rưbak (Александр Рыбак ).


СТАРЫЙ КЛЁН – CÂY PHONG GIÀ
Музыка: Александра Пахмутова - Слова: Михаил Матусовский) из к/ф “Девчата”1961.

Старый клён, старый клён,
Старый клён стучит в стекло,
Приглашая нас с друзьями на прогулку.
Отчего, отчего, отчего мне так светло?
Оттого, что ты идёшь по переулку.
Ôi cây phong già, cây phong già,
Cây phong già gõ lên cửa sổ,
Mời chúng tôi cùng bạn bè dạo chơi.
Ôi tại sao em lại rạng rỡ thế này?
Bởi vì em đang đi trong ngõ đấy thôi.

Снегопад, снегопад,
Снегопад давно прошёл,
Словно в гости к нам весна опять вернулась.
Отчего, отчего, отчего так хорошо?
Оттого, что ты мне просто улыбнулась.
Kìa tuyết rơi, kìa tuyết đang rơi,
Tuyết rơi xong đã từ lâu rồi,
Như mùa xuân lại quay trở về làm khách của ta.
Ôi làm sao em thấy vui sướng thế?
Đơn giản vì em vừa mỉm cười với anh thôi.

Погляди, погляди,
Погляди на небосвод,
Как сияет он безоблачно и чисто!
Отчего, отчего, отчего гармонь поёт?
Оттого, что кто-то любит гармониста
Kìa hãy nhìn, hãy nhìn đi anh,
Hãy ngước nhìn lên bầu trời xanh,
Đang tỏa sáng hào quang trong sáng!
Ôi vì sao lại có tiếng phong cầm nhỉ?
Bởi vì có ai đó yêu chàng chơi phong cầm mà thôi.

Отчего, отчего, отчего гармонь поёт?
Оттого, что кто-то любит гармониста.
Ôi vì sao lại có tiếng phong cầm nhỉ?
Bởi vì có ai đó yêu chàng chơi phong cầm mà thôi.

TP. Hồ Chí Minh 3.12.2010
Minh Nguyệt dịch