Thứ Ba, 19 tháng 5, 2015

Я ТЕБЯ ПОДОЖДУ- EM SẼ ĐỢI CHỜ ANH “МАРИНА ДЕВЯТОВА”


Một bài hát đã được viết từ nửa thế kỷ qua, bây giờ gần như những bài học kinh điển của các trường nhạc. Đó là “Я ТЕБЯ ПОДОЖДУ- EM SẼ ĐỢI CHỜ ANH”. Bài hát được nhiều ca sĩ nổi tiếng trình bày, ca sĩ đầu tiên là Майя Кристалинская. Nhưng lần này tôi xin giới thiệu với các bạn một ca sĩ trẻ mà tôi yêu thích trong đầu danh sách Марина Девятова, hy vọng các bạn cũng hài lòng khi nghe ca sĩ biểu diễn.


Я ТЕБЯ ПОДОЖДУ- EM SẼ ĐỢI CHỜ ANH “МАРИНА ДЕВЯТОВА”
Mузыкa: Аркадий Островский- Стихи: Лев Ошанин


Ты глядел на меня,
Ты искал меня всюду.
Я, бывало, бегу,
ото всех твои взгляды храня.
А теперь тебя нет.
Тебя нет почему-то.
Я хочу, чтоб ты был,
Чтобы так же глядел на меня.
Anh đã ngắm nhìn em rồi,
Anh tìm em khắp mọi nơi.                  
Đôi khi em chạy trốn tất cả,
Đ giữ lại những ánh mắt của anh.
Nhưng giờ đây đã vắng bóng anh
Anh không đến chẳng hiểu vì sao.
Em cầu mong để anh lại đến
Để rồi anh lại ngắm nhìn em
Припев:
А за окном то дождь, то снег,
И спать пора, и никак не уснуть.
Всё тот же двор, всё тот же смех,
И лишь тебя не хватает чуть-чуть.

Và ở ngoài hiên lúc mưa tuôn, lúc tuyết rơi,
Đã đến lúc ngủ rồi, mà chẳng thể chợp mắt.
Cái sân ấy còn đây, còn vang mãi tiếng cười,
Em thấy trống vắng chỉ một mình anh thôi.
Я иду без тебя
Переулком знакомым.
Я спешу не с тобой,
Не с тобой, а с Наташкой в кино.
А тебе шлют привет
Окна тихого дома
Да ещё старики,
Что всё так же стучат в домино.
Em bước đi mà chẳng có anh
Ngang qua ngay lối nhỏ thân quen.
Em vội vã mà chẳng cùng anh,
Cùng Natasha rẽ vào rạp phim.
Đang gửi cho anh lời chào
Là cửa sổ ngôi nhà tĩnh lặng
Và vẫn có cả những ông già
Đang ngồi chơi xếp đô mi nô.
Припев:
А за окном то дождь, то снег,
И спать пора, и никак не уснуть.
Всё тот же двор, всё тот же смех,
И лишь тебя не хватает чуть-чуть.

Và ở ngoài hiên lúc mưa tuôn, lúc tuyết rơi,
Đã đến lúc ngủ rồi, mà chẳng thể chợp mắt.
Cái sân ấy còn đây, còn vang mãi tiếng cười,
Em thấy trống vắng chỉ một mình anh thôi.
Во дворе дотемна
Крутят ту же пластинку.
Ты сказал, что придёшь,
Хоть на вечер вернёшься сюда.
Вечер мне ни к чему,
Вечер мал, как песчинка.
Я тебя подожду,
Только ты приходи навсегда.
Ở trong sân cho tới tận chiều hôm
Cứ phát mãi đĩa nhạc ấy thôi.
Anh bảo rằng rồi anh sẽ đến,
Dù có tối anh cũng trở lại nơi đây.
Với em buổi tối chẳng để làm chi,
Buổi tối bé nhỏ như hạt cát,
Em sẽ ráng chờ đợi anh,
Chỉ có điều luôn tới nghe anh.
Припев:
А за окном то дождь, то снег,
И спать пора, и никак не уснуть.
Всё тот же двор, всё тот же смех,
И лишь тебя не хватает чуть-чуть.

Và ở ngoài hiên lúc mưa tuôn, lúc tuyết rơi,
Đã đến lúc ngủ rồi, mà chẳng thể chợp mắt.
Cái sân ấy còn đây, còn vang mãi tiếng cười,
Em thấy trống vắng chỉ một mình anh thôi.

Tp. Hồ Chí Minh 12.11.2013
Minh Nguyệt dịch.

 

Майя Кристалинская 
  
Зара "Я тебя подожду" 


 

Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2015

СТАРЫЕ СЛОВА – NHỮNG LỜI XƯA ẤY - “ВАЛЕНТИНА ТОЛКУНОВА”

Trong tình cảm yêu thương giữa các đôi trai gái, ai cũng mong muốn được người yêu của mình thổ lộ một câu với ba chữ ngắn thôi mà chứa chất bao nghĩa tình, đó là ba chữ “Em yêu anh” và “Anh yêu em”. Nhiều khi biết mười mươi rằng người con trai rất yêu mình, nhưng người con gái vẫn muốn làm nũng, muốn kiểm chứng xem anh có yêu hay không và hỏi ngày qua ngày như bài ca bất tận “Anh có yêu em không, yêu em nhiều không?” Các bạn cứ thử nhớ lại mà xem, có ai khi yêu mà không hỏi câu đó nhỉ? Nhiều khi người con gái rất yêu người con trai đó, nhưng chưa thấy chàng thổ lộ lấy một lần làm cho nàng cứ phải chờ mong. Nói cho cùng chỉ ba lời ngắn gọn “Anh yêu em” hay “Em yêu anh” lúc nào nó cũng như tiếp thêm sức mạnh cho cả đôi trai gái vượt qua mọi khó khăn gian khổ để đến với nhau, nó như từng phút từng giờ góp sức thêm cho ngọn lửa yêu thương. Như ta thường nói : “Đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn” nên nếu mình có yêu người con gái đó chân tình, thì nên thổ lộ ngay nhé không để người khác nhanh chân hơn thổ lộ trước coi như mình bị mất trắng tay. Đừng nên để suốt đời hối tiếc lại tự trách sao cái ngày ấy mình dốt thế, khờ thế, để giờ đây sáo đã sang sông, ván đã ghép thuyền...

Bài hát СТАРЫЕ СЛОВА – NHỮNG LỜI XƯA ẤY do nghệ sĩ Valentina Tolcunova trình bày với âm điệu rất ngọt ngào như rót vào tai những chàng trai đang yêu…

СТАРЫЕ СЛОВА – NHỮNG LỜI XƯA ẤY  “ВАЛЕНТИНА ТОЛКУНОВА”
муз. О.Фельцмана - сл. Р.Рождественского

Три слова, будто три огня,
Придут к тебе средь бела дня.
Придут к тебе порой ночной,
Огромные, как шар земной.
Как будто парус кораблю,
Три слова: "Я тебя люблю".
Какие старые слова,
А как кружится голова,
А как кружится голова!
Ba lời ấy giống như ba ngọn lửa,
Bay đến với anh giữa ban ngày.
Thỉnh thoảng còn vang lúc trời đêm,
Thật mênh mông như quả địa cầu.
Giống như cánh buồm trao thuyền nhỏ,
Ba lời ngắn gọn “Em yêu anh”.
Ôi những lời nói xa xưa đó,
Làm cho em vui sướng xiết bao,
Trong lòng em hạnh phúc dâng trào!
Три слова, вечных, как весна,
Такая сила им дана.
Три слова- и одна судьба,
Одна мечта, одна тропа.
И вот однажды, все стерпя,
Ты скажешь: "Я люблю тебя".
Такие старые слова,
А как кружится голова,
А как кружится голова!
Ba lời đó, như mùa xuân, còn mãi
Giống như sức mạnh đã trao anh.
Ba lời đó - và một số phận thôi,
Một ước mơ, cùng một lối mòn.
Và một lần sau bao ngày kìm nén,
Anh mới nói rằng: “
Anh yêu em”.
Ôi những lời nói xa xưa đó,
Làm cho em vui sướng xiết bao,
Trong lòng em hạnh phúc dâng trào!
Три слова, будто три зари,
Ты их погромче повтори.
Они тебе не зря сейчас
Понятны стали в первый раз!
Они летят издалека,
Сердца пронзая и века.
Какие старые слова,
А как кружится голова,
А как кружится голова!
Ba lời ấy như ba buổi bình minh,
Hãy gọi to thêm nữa nghe anh.
Và giờ đây chẳng uổng công đâu nhé
Thật dễ hiểu ngay buổi đầu mới gặp!
Chúng bay đến từ nơi xa thẳm,
Xuyên thấu con tim bao thế kỷ.
Ôi những lời nói xa xưa đó,
Làm cho em vui sướng xiết bao,
Trong lòng em hạnh phúc dâng trào!
TP. Hồ Chí Minh 05.05.2010
Minh Nguyệt dịch

 Таисия Повалий - Старые слова 

Thứ Năm, 7 tháng 5, 2015

ИЩУ ТЕБЯ - TÌM ANH “АНЦИФЕРОВА ТАТЬЯНА”

Một bộ phim viễn tưởng- ca nhạc đã từ lâu lắm rồi được đóng theo tiểu thuyết cùng tên “31 Июня -31 tháng Sáu” của nhà văn Jhon B.Prisley, trong đó có nhiều tình tiết có khác so với cốt truyện. Như ta đã biết tháng 6 chỉ có 30 ngày chứ làm gì có ngày thứ 31, nên phim chỉ nói về những chuyện hư cấu xẩy ra trên mặt trăng vào đầu thế kỷ 21mà thôi. Trong bộ phim ca nhạc này có nhiều bài hát về tình yêu, nhưng có lẽ bài hát “ИЩУ ТЕБЯ - TÌM ANH”, được nhiều người yêu thích nhất. Nếu ai có được người bạn gái yêu mình tha thiết đến thế, thì thật hạnh phúc biết nhường nào.

"Em mãi tìm anh trên trái đất này,
Rồi lại tìm anh khắp thế gian này,
Tìm anh giữa những khoảng trời xa lạ
Dẫu cho hàng thế kỷ trôi qua."
Xin giới thiệu với các bạn giọng hát của ca sĩ được nhiều người yêu thích phát trong bộ phim này đó là Tatiana Antsiferova. Chị là ca sĩ nhạc nhẹ sinh ra và lớn lên tại Kharkov – Ucraina. Lần đầu tiên giọng hát của Tatiana Antsiferova, là ngôi sao nhạc nhẹ Xô viết sau này đã cất tiếng vang lên bộ phim nhựa phát hành vào năm 1978. Giọng hát của ca sĩ đã làm ngất ngây bởi sự âm vang phi thường của mình, nó tựa như vang trong không gian vũ trụ, từ các thế giới xa xôi. Nhờ có các nhà làm phim tài tình mà tất cả mọi thứ đều ăn khớp với nhau như tình tiết cốt truyện và những bài hát, họ như đã bổ sung được cho nhau và phim đã thành công mỹ mãn. Khi xem phim mọi người đều muốn được nghe thêm nhiều lần giọng hát của ca sĩ trẻ chưa có tên tuổi nhưng đầy triển vọng của nền nhạc nhẹ Xô viết.

ИЩУ ТЕБЯ - TÌM ANH “АНЦИФЕРОВА ТАТЬЯНА”
Песня из кинофильма "31 июня"
Музыка А.Зацепина - Слова Ю.Энтина.

Всегда быть рядом не могут люди,
Всегда быть вместе не могут люди,
Нельзя любви, земной любви
Пылать без конца.
Скажи, зачем же тогда мы любим,
Скажи, зачем мы друг друга любим,
Считая дни, сжигая сердца.
Thế gian này mọi người đều biết,
Không có ai sống mãi được bên nhau,
Trên trái đất làm gì có tình yêu
Cháy hừng hực mà chẳng bao giờ tắt.
Nói đi anh, vì sao khi đó mình yêu nhỉ,
Nói đi anh, vì sao mà mình lại yêu nhau,
Nhẩm tính từng ngày, đốt cháy con tim.

Любви всё время мы ждём, как чуда,
Одной-единственной ждём, как чуда,
Хотя должна, она должна
Сгореть без следа.
Скажи, узнать мы смогли откуда,
Узнать при встрече смогли откуда,
Что ты моя, а я твоя любовь и судьба.
Mình chờ đợi tình yêu như phép nhiệm mầu,
Và chờ mong tình yêu duy nhất thật diệu kỳ,
Thậm chí biết rằng tình yêu là thế đấy
Cháy hết rồi còn dấu vết nào đâu.
Nói đi anh, từ ở nơi nào mình biết nhau,
Và đã biết nhau trong cuộc hẹn ở chốn nao,
Rồi em là của anh, anh là tình yêu và số phận của em.

Скажи, нам сколько пришлось скитаться,
Среди туманных миров скитаться
Затем, чтоб мы, с тобою мы
Друг друга нашли.
А вдруг прикажет судьба расстаться,
Опять прикажет судьба расстаться
При свете звёзд на крае земли.
Nói đi anh, mình còn bao lâu nữa phải tha phương,
Lang thang khắp nơi trong thế giới mù sương
Chúng mình tìm thấy nhau để làm gì anh nhỉ.
Rồi bỗng dưng số phận bắt mình phải chia ly
Số phận lại bắt mình phải chia ly
Dưới ánh sáng mờ sao, cuối trái đất này.

Не счесть разлук во Вселенной этой,
Не счесть потерь во Вселенной этой,
А вновь найти, любовь найти
Всегда нелегко.
И все ж тебя я ищу по свету,
Опять тебя я ищу по свету,
Ищу тебя среди чужих
Пространств и веков.
Chẳng tính những cuộc chia ly trong thế giới này
Chẳng tính những mất mát trên trái đất này,
Và rồi lại cất bước đi tìm tình yêu,
Luôn luôn chẳng dễ chút nào.
Em mãi tìm anh trên trái đất này,
Rồi lại tìm anh khắp thế gian này,
Tìm anh giữa những khoảng trời xa lạ
Dẫu cho hàng thế kỷ trôi qua.

Всегда быть рядом не могут люди,
Всегда быть вместе не могут люди,
Нельзя любви, земной любви
Пылать без конца.
Скажи, зачем же тогда мы любим,
Скажи, зачем мы друг друга любим,
Считая дни, сжигая сердца.
Thế gian này mọi người đều biết,
Không có ai sống mãi được bên nhau,
Trên trái đất làm gì có tình yêu
Cháy hừng hực mà chẳng bao giờ tắt.
Nói đi anh, vì sao khi đó mình yêu nhỉ,
Nói đi anh, vì sao mà mình lại yêu nhau,
Nhẩm tính từng ngày, đốt cháy con tim.

Любви всё время мы ждём, как чуда,
Одной-единственной ждём, как чуда,
Хотя должна, она должна
Сгореть без следа.
Скажи, мы сможем узнать откуда,
Опять мы сможем узнать откуда,
Что ты моя, а я твоя любовь и судьба.
Mình chờ đợi tình yêu như phép nhiệm mầu,
Và chờ mong tình yêu duy nhất thật diệu kỳ,
Thậm chí biết rằng tình yêu là thế đấy
Cháy hết rồi còn dấu vết nào đâu.
Nói đi anh, từ ở nơi nào mình biết nhau,
Và đã biết nhau trong cuộc hẹn ở chốn nao,
Rồi em là của anh, anh là tình yêu và số phận của em.

TP. Hồ Chí Minh 18.09.2010
Minh Nguyệt dịch


Thứ Hai, 4 tháng 5, 2015

ВЕТРОМ СТАТЬ - BIẾN THÀNH GIÓ "МАКSИМ"


Tên thật của Maksim là Marina Sergeevna Abrosimova. Sinh ngày 10 tháng 6 năm 1983 tại Kazan, thuộc nước cộng hoà Tatarstan. Với cái tên sân khấu là Maksim xuất sứ từ họ của mẹ cô là Maksimova và tên của người em trai là Maksim. Ngay từ nhỏ Marina rất yêu thich âm nhạc và thể thao. Cô tham gia sinh hoạt trong câu lạc bộ âm nhạc của thành phố Kazan và tham gia tập võ karate. Cô đã đạt được đai đỏ về karate. Ngoài những thành công trong lĩnh vực thể thao, âm nhạc đối với Maksim vẫn luôn là tình yêu to lớn trong cuộc sống. Ngay từ khi còn là học sinh phổ thông, cô đã tham gia nhiều cuộc thi âm nhạc dành cho lứa tuổi Teen. Hiện nay cô là một trong những ca sĩ nhạc POP nổi tiếng nhất trong giới ca sĩ trẻ nước Nga. Cô vừa là ca sĩ, nhạc sĩ và nhà đạo diễn các chương trình âm nhạc.


ВЕТРОМ СТАТЬ - BIẾN THÀNH GIÓ “МАКSИМ”

Когда я умру - я стану ветром
И буду жить над твоей крышей
Когда ты умрёшь ты станешь солнцем
И всё равно меня будешь выше
Khi nào chết, em biến thành gió
Em sẽ sống trên mái nhà của anh
Khi nào chết, anh hoá Mặt Trời
Dẫu sao anh vẫn cứ cao hơn.
Осенним ветром я буду где-то
Летать с тобой ветром по свету
Ты не поймёшь, а я незаметно
Шепну теплом: "Ах, солнце, где ты ?"
Em thành gió mùa thu ở nơi nào đó
Cùng với anh bay khắp thế gian
Anh không hiểu, còn em chẳng rõ
Khẽ hỏi thầm” Mặt Trời ơi, anh đâu?”
Только ты не будь пока солнцем
Слышишь, я буду петь тебе песни с крыш
Я буду снова той, кем ты дышишь
Осталось ветром лишь стать
Này anh hỡi đừng vội hoá Mặt Trời
Em hát anh nghe những ca khúc đầy vơi
Với anh- Em muốn làm hơi thở
Mãi là gió mà em đã hoá thành
Я буду ждать лишь твоей улыбки
И буду слушать твои пластинки
С твоих ресниц собирать снежинки
Осталось ветром лишь стать
Em mong đợi, dẫu chỉ một nụ cười
Được cùng anh nghe muôn vàn khúc hát
Dưới cầu thang gom những bông hoa tuyết
Mãi là gió mà em đã hoá thân
Когда я умру - я стану ветром
На землю падать первым снегом
Смеясь летать с тобой по свету
И нет счастливей в мире этом
Khi nào chết- Em sẽ hoá thành gió
Khi mặt đất có bông tuyết đầu tiên
Em cười vui cùng anh bay khắp miền
Bởi chẳng còn hạnh phúc nào hơn.
Когда ты умрёшь ты станешь солнцем
И украдёшь мои морозы
И зацветут в садах мимозы
И сердца льдинки станут слёзы
Khi chết anh hoá thành Mặt Trời
Sẽ lấy đi những mùa đông giá rét
Cho mimôza nở khắp trong vườn
Để những trái tim băng tan thành suối lệ.
Только ты не будь пока солнцем
Слышишь, я буду петь тебе песни с крыш
Я буду снова той, кем ты дышишь
Осталось ветром лишь стать
Này anh hỡi đừng vội hoá Mặt Trời
Em hát anh nghe những ca khúc đầy vơi
Với anh- Em muốn làm hơi thở
Mãi là gió mà em đã hoá thành
Я буду ждать лишь твоей улыбки
И буду слушать твои пластинки
С твоих ресниц собирать снежинки
Осталось ветром лишь стать
Em mong đợi, dẫu chỉ một nụ cười
Được cùng anh nghe muôn vàn khúc hát
Dưới cầu thang gom những bông hoa tuyết
Mãi là gió mà em đã hoá thân.

TP. Hồ Chí Minh 20.10.2009
Minh Nguyệt dịch


Thứ Hai, 27 tháng 4, 2015

Kỷ niệm ngày thống nhất đất nước 30 tháng 4 năm 1975

Ninh Bình 1977
Cách đây tròn 42 năm lúc này tôi đang có mặt tại Thủ Dầu Một, cùng với người cha của tôi trong đội hình của Binh đoàn Quyết Thắng- Quân đoàn Một, tham gia chiến dịch Đại thắng mùa xuân.
Ngày này năm ấy mãi mãi trong tôi như vừa mới xẩy ra, tôi làm liên lạc cho các sĩ quan của Đội điều trị quân y 52, có nhiệm vụ đi phục vụ cho sư đoàn 312 (Sư đoàn Chiến thắng). Đội điều trị quân y 52 sau này là tiền thân của bệnh viện 145 của Quân đoàn Một hiện nay. Sau khi hành quân thần tốc từ đại bản doanh của Quân đoàn tại Ninh bình, đoàn quân mang cờ của Mặt trận dân tộc giải phóng có nửa xanh nửa đỏ đi vào hướng Nam, vượt qua Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình và điểm dừng chân một ngày tại sông Thạch Hãn, Quảng Trị. Từ đây chúng tôi lại theo đường 9 vượt qua Lào theo đường giao liên của Đoàn 559.
Khi chuẩn bị sang biên giới nước bạn Lào, tất cả các xe đều tháo hết cờ Việt nam và thay các biển số xe dân sự. Chiến dịch Mùa xuân thật hào hùng, tất cả hướng về miền Nam thân yêu. Vượt qua binh trạm 13, 14, 15 chúng tôi đi qua dọc một phần miền Đông của nước Lào, qua cao nguyên Bô lô ven, cánh đồng Chum - Xiêng Khoảng. Vượt qua bao gềnh thác, ngày đi, đêm ngủ và trở lại Việt nam qua ngã 3 Đông Dương. Nơi đầu tiên là Đắc Tô, Tân Cảnh, Công Tum, Plâycu, Buôn Ma Thuật và xuôi về Sông Bé trong lòng dạo rực niềm vui với bài hát của nhạc sĩ Thuận Yến: "Đồng chí ơi người chiến sĩ giải phóng quân miền Nam anh hùng thành đồng Tổ quốc…". Khi chúng tôi vượt qua Sông Bé cũng là lúc tổng thống của chế độ ngụy quyền Sài gòn Nguyễn Văn Thiệu bàn giao chức cho Nguyễn Văn Hương trong nước mắt. Ông Thiệu đổ lỗi cho quân Mỹ không chịu chi viện cho chiến trường Việt Nam.
Ngày 26/4/1975 sau khi đến Đồng Xoài chúng tôi nghỉ lại 1 ngày tại rừng cao xu gần thị xã, tại đây tôi được gặp lại người cha của tôi cùng đi chiến dịch, ông là người luôn đi tiền trạm lo tìm nguồn nước, chỗ ăn ở cho Binh đoàn dừng chân. Tại thị xã Đồng Xoài, tôi được gặp một người cùng quê làm ở huyện đội Đồng Xoài, sau ngày giải phóng bác ấy cũng về quê đón gia đình vào sống tại Đồng Xoài. Thực tình khi đặt chân đến Đồng Xoài, chúng tôi cũng không thể biết được ngày giải phóng lại cận kề đến thế. Lúc đó nghe thông báo có giao liên ra Bắc, thế là mọi người mỗi người viết vội vài ba lá thư gửi về nhà qua giao liên. Ở Đồng Xoài, do sơ xuất một buổi chiều có người chủ quan nấu cơm để gây ra khói, bị máy bay ném bom napan và bắn phá rất dữ dội. Nhưng may mắn thiệt hại không đáng kể đối với đơn vị chúng tôi.
Chúng tôi tiếp tục hành quân về Sài gòn theo đường 13 và dừng chân lại gần thị xã Thủ Dầu Một trong rừng thơm cách đường quốc lộ khoảng 500 mét. Khu vực này chưa giải phóng, nhưng nhân dân đi lại làm ăn bình thường. Mọi người đi chăm sóc vườn rau, vườn trái cây. Sống trong những khu rừng điều thích thú nhất là tìm được những nguồn nước từ trong khe núi chảy ra, hay những chỗ người dân đã đào thành giếng để lấy nước. Thấy nước trong veo sau những ngày hành quân vất vả ai mà không thích tắm cho thỏa thích. Từ đấy về thành phố Sài gòn cũng chỉ còn khoảng 30 km, theo đường thẳng chim bay thì rất gần khoảng trên 20 km. Mỗi khi nghỉ lại, chúng tôi đều tìm hai cây vững chắc để mắc võng căng bạt che mưa. Khi nằm ngủ ba lô để dưới đất phía đầu võng, còn súng AK lên đạn sẵn, khóa an toàn nằm trên bụng chĩa nòng xuống phía chân. Trong rừng các anh lính cũ hay săn tìm tắc kè, để ngâm rượu hay làm thịt.
Trong chiến dịch Đại thắng mùa xuân, Binh đoàn Quyết thắng tấn công giải phóng căn cứ Bến Cát do sư đoàn 5 lính dù ngụy canh giữ. Tại đây đặt sở chỉ huy của Binh đoàn. Tiếp sau căn cứ thiết giáp Lái thiêu, và tiến vào Bộ tổng tham mưu ngụy- nay là khu vực giao nhau giữa đường Nguyễn Văn Trỗi và Hoàng Văn Thụ, kế bên sân vận động Quân khu 7. Nhớ lại ngày tháng hào hùng ấy có ai quên được giờ G lịch sử đêm 29 rạng 30 tháng 4 năm 1975. Nằm trong rừng gần thị xã Thủ Dầu Một tôi có thể nghe rõ từng tiếng đạn pháo nã vào Sài gòn, cứ sau chớp sáng chói lòa vài giây là nghe thấy tiếng nổ. Cứ như vậy, đến trưa 30 tháng tư thì thấy sỹ quan chỉ huy thông báo ta đã chiếm được Dinh tổng thống, Dương Văn Minh đã tuyên bố đầu hàng và kêu gọi binh lính ngụy quyền Sài gòn buông súng.
Vừa giải phóng xong, Đảng và chính phủ ta lại lo tổ chức kỷ niệm ngày Quốc tế lao động mùng 1 tháng 5 tại Sài gòn do Chủ tịch Tôn Đức Thắng đọc diễn văn. Khi đó tôi vẫn còn đang ở trong rừng thơm, mãi tới ngày 2 tháng 5 năm 1975, chúng tôi vô tiếp quản bệnh viện 4 dã chiến của ngụy nằm cách Thủ Dầu Một khoảng 1 km về phía Sài gòn, kế bên nhà tù Phú Lợi, nơi mà xẩy ra vụ thảm sát các chiến sỹ cách mạng năm 1959. Với nhiệm vụ là đơn vị quân y phục vụ cho chiến dịch, đơn vị tiếp nhận các thương binh của các đơn vị chuyển về cứu chữa. Lần đầu tiên tiếp súc với những dụng cụ điện tử hiện đại như casset hay radio, tivi ai cũng cảm thấy ngỡ ngàng. Tuy đã giải phóng nhưng chúng tôi vẫn phải luôn cảnh giác vì kẻ thù mới chỉ buông vũ khí thôi, chứ còn vũ khí chúng cất giấu thì ai biết được. Các sỹ quan cũng thông báo anh em hạn chế vào nhà dân, đề phòng bất trắc có thể xẩy ra, không được phép nhận mẹ con nuôi gì hết và đặc biệt hạn chế tiếp xúc với những người đuổi Pháp quá đà (dân Bắc 54).
Từ Thủ Dầu Một thỉnh thoảng tôi về Sài gòn chơi, đi chợ Bến Thành, Bến Nhà Rồng, vào Bộ Tổng tham mưu, đi mua bán một số thứ quà và chuẩn bị hành quân ra Bắc vào cuối tháng 5 năm 1975. Khi đi chiến trường không ai biết là giải phóng nhanh đến thế, cho nên không ai mang theo tiền bạc gì hết. Mỗi người sau chiến dịch mua vài cái áo len hay một số thứ hàng tiêu dùng mà lúc đó miền Bắc còn khan hiếm.
Khi trở ra miền Bắc, chúng tôi hành quân theo quốc lộ 1 A hết gần 2 tuần vừa đi vừa nghỉ lại dọc đường. Trở về căn cứ địa của Quân đoàn Một, chúng tôi lại bắt tay ngay vào việc chăm sóc thương binh sau chiến dịch. Nói chung mỗi người một số phận: người thì cụt một tay, đa số bị cụt một chân, đặc biệt có đồng chí Tiền sư đoàn 312 bị cụt cả 2 chân khi đánh căn cứ Phú lợi. Mọi người nói rằng lỗi là do anh ta, vì nóng vội lấy dao cắt sợi dây vướng dưới chân, ai ngờ đây là dây mìn Klâymo, làm chết thêm vài đồng chí khác. Ngoài ra còn có đồng chí Hai bị cụt tay đến tận nách, phải tháo khớp vai. Có nhiều đồng chí bị thường nặng, sau khi điều trị xong được chuyển về trại thương binh Hà Bắc để an dưỡng. Đã gần bốn mươi năm chiến tranh đã qua đi, nhưng có lẽ trong lòng mỗi chúng ta chưa thể quên ngay được những tổn thất, mất mát của đất nước, của dân tộc và của từng gia đình trong chiến tranh. Nhiều lúc nhớ lại đất nước sục sôi đánh giặc Mĩ mà liên tưởng đến lớp thanh niên bây giờ, nhiều người nghĩ rằng cuộc sống hưởng thụ vật chất sung sướng như bây giờ thì làm sao có tinh thần để thắng được giặc ngoại xâm!
Nghĩ thì cũng buồn, vì nhiều thanh niên đến tuổi nhập ngũ thì lại viết đơn xin hoãn vì lý do này hay lý do khác… Ai cũng như vậy chỉ lo toan cho cuộc sống của cá nhân thì lấy ai giữ nước.

Bason 1998