Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2014

МЫ С ТОБОЙ КАЗАКИ- CHÚNG TA LÀ NGƯỜI KODẮC


Xin gửi tới các bạn bài hát về những người cô dắc. Nếu xem trong lịch sử thì những người cô dắc Nga sống trên sông Đông có nguồn gốc từ Iran và là dân du mục chăn gia súc, sống nay đây mai đó đã thống trị vùng đất Nga, Ukraina từ thế kỷ thứ 8 - 7 trước công nguyên. Nhìn cách ăn mặc chúng ta cũng dễ nhận ra họ là những người kỵ binh ngoan cường. Bài hát về những người cô dắc, nói lên niềm tự hào của những người dân ở xứ sở này xin được giới thiệu cùng các bạn.


МЫ С ТОБОЙ КАЗАКИ- CHÚNG TA LÀ NGƯỜI KODẮC
Музыка В.Захарченко – Слова А.Хализова
Мы с тобой казаки
Дети русского поля
Наша родина здесь
У Кубани реки.
Наш устав и закон:
Честь, свобода и воля,
Мы с тобой казаки,
Мы с тобой казаки.
Chúng ta là những người kodắc
Những đứa con của cánh đồng Nga
Tổ quốc chúng ta ở nơi đây
Chính bên dòng sông Kuban này.
Quy chế và luật pháp của chúng ta:
Danh dự, tự do và ý chí
Chúng ta là những người kodắc,
Chúng ta là những người kodắc.
Жизнь с прошедших времен
Погрузилася в мифы
Трудно правду отнять
У печатной строки
Наши предки давно
Называлися скифы
Ну а мы вот с тобой
Казаки, казаки.
Cuộc sống từ bao đời đã qua
Được đắm chìm vào trong huyền thoại
Thật khó lòng lấy đi sự thật
Từ những trang sách báo đã in
Tổ tiên của chúng ta từ thời xưa
Được gọi là những người du mục
Nhưng còn chúng tôi và các bạn
Là những người kodắc mà thôi.
Любим землю свою
Мы, как мать, без обмана,
Хотя служба и жизнь
Нам порой не с руки,
Казаки - это Русь,
Что не ведает пана,
Слава Боже тебе,
Что мы есть казаки.
Chúng ta yêu mảnh đất của mình
Như người mẹ, chúng ta không gian dối,
Mặc dù cuộc đời và binh nghiệp
Với chúng tôi đôi khi không phù hợp
Người cô dắc đó chính là Nga,
Vì thế nên không biết các ngài,
Vinh quang thánh thần ban cho bạn,
Vì chúng tôi là những người kodắc.
Пусть бывает порой
Мы немного не правы,
Да простит нас Господь,
Да простят старики.
Мы - священная Русь,
Мы - опора державы,
Мы с тобой казаки,
Мы с тобой казаки.
Mặc dù cũng có những lúc
Chúng tôi mắc chút sai lầm,
Ngài tha lỗi cho chúng tôi
Cả những người già xá tội.
Chúng ta - nước Nga thần thánh,
Chúng ta - trụ cột của quốc gia,
Chúng ta là những người kodắc,
Chúng ta là những người kodắc.

Tp. Hồ Chí Minh 5.12.2014
Minh Nguyệt dịch.
 
 




Thứ Năm, 4 tháng 12, 2014

НЕ БРАНИ МЕНЯ, РОДНАЯ- HÃY ĐỪNG MẮNG CON NHÉ, MẸ YÊU


Mời các bạn nghe tâm sự của một thiếu nữ chót yêu chàng lính codắc. Cũng như thời chiến tranh có mấy ai muốn con gái mình lấy chồng bộ đội đâu, vì phải đi chiến đấu xa nhà, ra đi có khi không có ngày trở về. Đời lính bạc bẽo thế đấy phải không các bạn, ai cũng mong cho lấy chồng giàu có hay có chức có quyền, ít nhất cũng như mấy ông công an phường xã còn oai hơn lấy bộ đội. Tếu vài câu cho vui chứ tình yêu thật khó nói, đôi khi nó đến nó đi khi nào chẳng hay đâu.





НЕ БРАНИ МЕНЯ, РОДНАЯ- HÃY ĐỪNG MẮNG CON NHÉ, MẸ YÊU
Музыка А. Дюбюка- Слова А. Разоренова
Не брани меня, родная,
Что я так люблю его.
Скучно, скучно, дорогая,
Жить одной мне без него.
Đừng mắng con, mẹ dấu yêu ơi,
Bởi vì con thương anh ấy mất rồi.
Thật buồn chán hỡi mẹ yêu ơi,
Vắng bóng chàng đời con thật đơn côi.
Я не знаю, что такое
Вдруг случилося со мной,
Что так рвется ретивое
И терзается тоской.
Con cũng chẳng hiểu được điều gì đó
Bỗng nhiên lại xẩy ra với con,
Giờ đây lòng khát khao cháy bỏng,
Nỗi nhớ nhung giằng xé con tim.
Все оно во мне изныло,
Вся горю я как огнем,
Все немило, все постыло,
Все страдаю я по нем.
Vẫn cứ đang giày vò trong lòng,
Cả mình con cháy bùng như ngọn lửa,
Luôn cảm nhận hắt hủi và xấu hổ,
Con càng thấy đau khổ khôn cùng.
Мне не надобны наряды,
Ленты, бархат и парчи,
Кудри молодца и взгляды
Сердце бедное зажгли...
Con chẳng cần trang phục làm chi,
Cả dây băng, nhung gấm lụa là,
Bởi tóc xoăn và ánh mắt chàng tráng sĩ
Đã xâm chiếm trái tim tội nghiệp rồi…
Сжалься, сжалься же, родная,
Перестань меня бранить.
Знать, судьба моя такая -
Я должна его любить!
Hãy mủi lòng thương con mẹ ơi,
Hãy đừng mắng con nữa mẹ nhé.
Biết được số phận con như thế-
Nên con quyết yêu chàng mà thôi!

Людмила Зыкина Не брани меня, родная

 

Валентина Левко Не брани меня, родная

Алла Пугачева романс "Не брани меня, родная"

Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2014

КАЗАЧКА - NÀNG CÔ DẮC “АЛЕКСАНДР КАЗАНЦЕВ”

 
Mời các bạn cùng thưởng thức bài hát viết về những người cô dắc sông Đôn từ lâu đã được đưa vào phim ảnh như những người kỵ sĩ dũng cảm. Cũng như bao chàng trai khác khi ra trận chiến đấu dũng cảm, tiêu diệt kẻ thù, nhưng trong lòng vẫn mang theo hình ảnh và tình cảm của người thiếu phụ nơi quê nhà…


КАЗАЧКА - NÀNG CÔ DẮC “АЛЕКСАНДР КАЗАНЦЕВ”
Текст песни: Сотник Александр

А я сяду на коня, да по полю в галоп
Только пыль столбом за спиной
Как учил отец меня, батька - атаман лихой
Сбереги, сынок, коня друг он твой
Tôi ngồi trên lưng ngựa phi nước đại dọc cánh đồng
Chỉ có những đám bụi cuốn thành cột phía sau lưng
Như cha tôi người thủ lĩnh cô dắc can đảm đã dạy rằng
Hạy bảo vệ con nhé, ngựa chính là người bạn của con

Грудь моя в крестах, шашка кованная
Да в седле с детства крепок и смел
А донской казак – он в россии солдат
С другом вороным врагов одолел
Ngực của tôi đeo chữ thập và thanh kiếm đã rèn
Ngồi trên yên ngựa từ thuở nhỏ mạnh mẽ và can trường
Người cô dắc sông Đông- ở nước Nga là người lính
Cùng người bạn ngựa ô luôn đánh thắng kẻ thù

Ой, да спой мне песню, казачка
Спой да чтоб душа на распашку
Пой за степь, за дон, за казачий стан,
И где гуляет твой атаман
Nào hãy hát anh nghe, hỡi nàng cô dắc ơi
Hát đi em để tâm hồn được rộng mở
Hát về thảo nguyên, sông Đông, trại lính cô dắc,
Và thủ lĩnh của em đang dạo chơi ở nơi nào

У крыльца встречай жена – налей чарочку вина
Проводи с порога в горницу
Расцелую я казачку, мою жизнь мою удачу
Чернобровую невольницу
Bên hiên nhà vợ yêu ơi gặp nhé- rót cho đầy một ly rượu vang
Hãy dẫn anh từ bậc cửa vào trong phòng
Anh sẽ hôn nàng cô dắc, cuộc đời anh, may mắn của anh
Hỡi người nô lệ lông mày đen kia ơi.

Tp. Hồ Chí Minh 29.11.2014
Minh Nguyệt dịch.


Thứ Tư, 26 tháng 11, 2014

NGHỊCH LÝ CUỘC ĐỜI



Sưu tầm bài viết hay mời bạn bè cùng đọc thử ngẫm xem có thấy đúng nhiều không.


NGHỊCH LÝ CUỘC ĐỜI

1. Cha mẹ chỉ biết cho, chẳng biết đòi.
Con cái thích vòi mà không biết trả.

2. Cha mẹ dạy điều hay, kêu lắm lời.
Bước chân vào đời ngớ nga ngớ ngẩn.

3. Cha nỡ coi khinh, mẹ dám coi thường.
Bước chân ra đường phi trộm thì cướp.

4. Cha mẹ ngồi đấy không hỏi, không han.
Bước vào cơ quan cúi chào thủ trưởng.

5. Con trai chào trăm câu,
Không bằng nàng dâu một lời thăm hỏi.

6. Khôn …đừng cãi người già,
Chớ có dại mà chửi nhau với trẻ.

7. Mỗi cây mỗi hoa,
Đừng trách mẹ cha nghèo tiền nghèo của.

8. Cái gì cũng cho con tất cả,
Coi chừng ra mả mà cười.

9. Đồng tiền trên nghĩa, trên tình,
Mái ấm gia đình trở thành mái lạnh.

10. Gian nhà, hòn đất, mất cả anh em.
Mái ấm bỗng nhiên trở thành mái nóng.

11. Bố mẹ không có của ăn của để,
Con rể khinh luôn.

12. Ngồi bên bia rượu hàng giờ,
Dễ hơn đợi chờ nửa giây đèn đỏ.

13. Củi mục khó đun, chồng cùn sống bậy,
Con cái mất dạy, phí cả một đời.

14. Hay thì ở, dở ra tòa,
Chia của chia nhà, con vào xóm “bụi”.

15. Ngồi cùng thiên hạ, trăm việc khoe hay.
Mẹ ốm bảy ngày không lời thăm hỏi.

16. Bài hát Tây Tàu hát hay mọi nhẽ.
Lời ru của mẹ chẳng thuộc câu nào.

17. Khấn Phật, cầu Trời, lễ bái khắp nơi,
Nhưng quên ngày giỗ Tổ.

18. Vào quán thịt cầy, trăm ngàn coi nhẹ,
Góp giỗ cha mẹ suy tị từng đồng.

19. Giỗ cha coi nhẹ, nuôi mẹ thì không.
Cả vợ lẫn chồng đi làm từ thiện.

20. Một miếng ngọt bùi khi còn cha mẹ,
Một miếng bánh đa hơn mười ba mâm báo hiếu.

21. Cha mẹ còn thơm thảo bát canh rau.
Đừng để mai sau xây mồ to, mả đẹp.

22. Bảy mươi còn phải học bảy mốt.
Mới nhảy vài bước chớ vội khoe tài.

23. Đi chùa công đức vài trăm không tiếc,
Tiếc từng hào phụng dưỡng mẹ cha.