Thứ Hai, 17 tháng 2, 2014

TIANANMEN SQUARE MASSACRE - THẢM SÁT TẠI THIÊN AN MÔN NGÀY 4 THÁNG 6 NĂM 1989


Kỷ niệm 38 năm quân xâm lược Bắc Kinh ồ ạt tấn công biên giới phía Bắc nước ta ngày 17/02/1979, tôi xin đăng lại bài viết về cuộc thảm sát tại quảng trường Thiên An Môn để thấy tội ác của bè lũ lãnh đạo Bắc Kinh tàn sát những người thanh niên Trung Quốc đòi dân chủ, kiểu nồi da nấu thịt, huống hồ gì đối với các dân tộc khác, đương nhiên chúng đâu có run tay.






Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới,
Gọi toàn dân ta vào cuộc chiến đấu mới,
Quân xâm lược bành trướng dã man
Đã giày xéo mảnh đất tiền phương,
Lửa đã cháy và máu dã đ trên khắp dải biên cương…"
Như chúng ta đã biết, ngày 26/5, lúc đang làm nhiệm vụ trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, tàu Bình Minh 02 đã bị 3 tàu hải giám Trung Quốc cắt cáp địa chấn, cản trở hoạt động thăm dò trong vùng biển Việt Nam có quyền chủ quyền và quyền tài phán. 5 ngày sau đó, tàu cá của thuyền trưởng Lê Văn Giúp khi đang đánh bắt ở gần đảo Đá Đông (trong quần đảo Trường Sa của Việt Nam) cũng đã bị 3 tàu quân sự của Trung Quốc bắn đuổi. Bộ Ngoại giao Việt Nam đã lên tiếng phản đối mạnh mẽ các hành động này. Nếu nhìn lại toàn bộ lịch sử Việt nam từ thuở sơ khai cho đến bây giờ, thì tất cả chúng ta kể từ các em nhỏ cấp 1 trở đi đều biết kẻ thù truyền kiếp của dân tộc ta là ai! Nếu trong lịch sử hào hùng của dân tộc ta kể từ ngày dựng nước đến nay, thì cũng chỉ có một vài lần đánh quân Nguyên Mông, đánh quân Chiêm Thành, còn lại suốt 4 ngàn năm là chống quân Tàu khựa mà thôi.
Chuyện lịch sử xa xưa tôi không muốn nhắc thêm nữa, chỉ muốn nhắc lại một số chuyện trong thời gian gần đây từ cuộc chiến tranh chống Mỹ. Trong thời kỳ chiến tranh chống Mỹ, Trung quốc giúp đỡ chúng ta rất nhiều về mọi mặt như lương thực, thực phẩm, thuốc men, đạn được, vũ khí, xe cộ, quân trang quân dụng phục vụ cho cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc của ta.  Nhưng cùng lúc đó Liên Xô cũng giúp ta rất nhiều và Trung Quốc sợ ảnh hưởng quá lớn của Liên Xô vào Việt nam, nên Trung Quốc muốn chúng ta không nhận viện trợ của Liên Xô nữa. Tình hình căng thẳng nhiều năm và năm 1967 trong bài thơ Tố Hữu có viết câu:
“Thù bạn đời nay có khác xưa
Nghĩa tình như sớm nắng chiều mưa
Chợ trời thật, giả đâu chân lý
Hàng hoá, lương tâm cũng thiếu thừa”

Rồì vào năm 1972 chính quyền Bắc Kinh ký hiệp định thoả thuận với Hoa Kỳ mà Việt nam xem đó chính là sự phản bội. Chúng muốn cho quân đội Hoa Kỳ ở lại miền Nam Việt nam. Vào năm 1974 chúng chiếm các đảo thuộc quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của nước ta. Chính những ngày đầu giải phóng 30 tháng 4 năm 1975, Hải quân nhân dân Việt nam đã phải mặc quân phục của quân đội nước khác để đánh nhau với quân Trung quốc, giành lại một số hòn đảo trên quần đảo Trường sa. Nếu trong các vở kịch hay chuyện truyền thanh buổi sáng chủ nhật thỉnh thoảng ta có thể nghe biết được điều này. Vì trong thời kỳ chiến tranh chống Mỹ, quân phục của quân đội ta chủ yếu do Trung Quốc cung cấp, giống như quân phục trang bị cho quân đội của họ, ta hay gọi quần áo Tô châu.

Đến năm 1978, khi Việt nam ký ký hiệp ước hữu nghị và hợp tác với Liên Xô, trong đó có điều khoản về tương trợ quân sự. Như vậy sẽ là hiểm hoạ cho Trung Quốc ở phía nam. Và chúng muốn dạy cho Việt nam một bài học và thế là chúng tiến hành cuộc chiến tranh chống nước ta vào ngày 17 tháng 2 năm 1979. Tất cả mọi diễn biến chiến tranh ta có thể xem trong bài: Chiến tranh biên giới Việt-Trung, 1979 trong Wikipedia.

Trong cuộc chiến kéo dài gần 1 tháng này, đi đến đâu chúng cũng thẳng tay tàn sát dân thường Việt nam, giết người bằng búa bằng dao, chặt người thành từng khúc rồi vứt xuống ao, xuống giếng, xuống hai bên bờ suối. Quân Trung Quốc đã thực hiện nhiều hành động như giết chóc, đốt phá, ngay cả sau khi đã tuyên bố rút quân. Hầu hết các thị xã thị trấn mà Trung Quốc chiếm được đều bị phá hủy một cách có hệ thống.Tại thị xã Cao Bằng, quân Trung Quốc dùng thuốc nổ phá sập bất cứ công trình gì từ công sở đến bưu điện, từ bệnh viện đến trường học, từ chợ đến cầu. Tại Đồng Đăng, quân Trung Quốc lấy đi tất cả những gì có thể mang theo, từ xe đạp cho đến thanh ray tàu hỏa, những gì không mang được đều bị đập phá. Tại thị xã Cam Đường trên bờ sông Hồng, cách biên giới khoảng 10km, ngoài việc phá hủy thị xã, quân Trung Quốc còn cho đốt cả mỏ apatit.

Tất cả những tháng năm đó, trong ban lãnh đạo của nhà cầm quyền Bắc kinh đều có bàn tay điều phối của Đặng Tiểu Bình, kể cả sau này khi ông ta về hưu, vẫn ông ta vẫn có ảnh hưởng lớn đến bộ máy lãnh đạo Bắc Kinh.

Nhiều lúc tôi nghĩ có lẽ trong chúng ta, có thể có người không biết hoặc không nhớ cuộc tàn sát đẫm máu các sinh viên đòi dân chủ tại quảng trường Thiên An Môn năm 1989. Tôi muốn nhắc lại cho mọi người biết tội ác tày trời của chính quyền Bắc Kinh những ngày tháng đó.


TIANANMEN SQUARE MASSACRE - THẢM SÁT TẠI THIÊN AN MÔN NGÀY 4 THÁNG 6 NĂM 1989

“Thật sự không thể nào kiềm nén sự xúc động kinh khủng trước cảnh máu đổ và tiếng đạn réo vang, đuổi theo những sinh viên đang cố thoát chạy, cảnh họ đang bò lăn hay nằm phơi xác bên những chiếc xe đạp trên quảng trường to lớn, tương phản với những đoàn tăng, đoàn quân tiến bước rầm rập…” Cách đây đã 22 năm sinh viên đã dựng tượng Nữ thần Dân chủ đối mặt với Mao Trạch Đông.

Sự kiện bắt đầu vào ngày 15.04.1989, sau cái chết của Hồ Diệu Bang, một lãnh đạo theo đường lối cải cách của Đảng CS Trung Quốc đã bị Đặng tiểu Bình buộc rời chức TBT vào năm 1987. Bất bình trước một tang lễ có phần sơ sài dành cho ông dù vẫn tán tụng và ở cấp nhà nước như thường thấy, chỉ hai ngày sau đó, 10.000 sinh viên Bắc Kinh đã tụ tập trước Đại sảnh đường Nhân dân tại quảng trường Thiên An Môn. Họ yêu cầu Đảng phải đánh giá đúng về ông Hồ, hô các khẩu hiệu chống tham nhũng và ủng hộ các cải cách dân chủ.
 Đêm 21.04, trước khi chôn cất ông Hồ vào hôm sau, con số sinh viên biểu tình ngồi đã lên đến 100.000. Sinh viên Bắc Kinh kêu gọi bãi khóa đại học trên toàn quốc, và các bạn đồng học của họ từ khắp đất nước tiếp tục đổ về Thiên An Môn. Ngày 26.04, tờ Nhân dân Nhật báo đăng xã luận cho rằng sinh viên đang làm rối loạn xã hội. Đáp lại, hôm sau, người biểu tình trong quảng trường và sinh viên tại các ký túc xá (lúc này đã bị binh lính vây quanh, ngăn không cho đổ về Thiên An Môn) phá vòng rào công an và binh lính để thực hiện cuộc tuần hành lớn trên đường phố Bắc Kinh.

Ngày 19.05, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản TQ khi đó là Triệu Tử Dương đã ra phát biểu trước sinh viên. Sau khi nói rằng sinh viên cần phải giữ lấy tính mạng của mình để chứng kiến ngày đất nước hoàn thành bốn hiện đại hóa, ông tiếp: "Chúng tôi thì già rồi, không thành vấn đề gì nữa" (We are already old, it doesn't matter to us any more). Lời bộc bạch như một sự chấp nhận số phận của ông đã trở nên nổi tiếng. Và quả thật, đây chính là lần xuất hiện cuối cùng của vị Tổng Bí thư này, ông bị buộc rời khỏi chức vụ và bị quản thúc ngặt nghèo mãi cho đến khi qua đời vào tháng Giêng 2005. Ông Triệu là người thúc đẩy các cải cách theo hướng kinh tế thị trường và cởi mở chính trị. Ông và nhiều đảng viên cao cấp đã ngầm hậu thuẫn cho yêu cầu dân chủ của cuộc biểu tình.

Trái ngược với thái độ của Triệu Tử Dương muốn đàm phán, Thủ tướng Lý Bằng và phần đông trong Thường vụ Bộ chính trị, trong đó có Chủ tịch nước Dương Thượng Côn, do những người già thủ cựu chi phối, thì muốn đè bẹp cuộc biểu tình. Họ có được sự hậu thuẫn quyết định của Đặng Tiểu Bình, dù không còn chức vụ chính thức trong Đảng và nhà nước nhưng vẫn giữ ghế Chủ tịch Hội đồng Quân uỷ Trung ương (và là người vẫn có tiếng nói tối hậu trên chính trường TQ cho đến tận cuối đời, 1997). Thiết quân luật được ban hành vào ngày 20.05, tức chỉ một ngày sau khi Triệu Tử Dương gặp gỡ và khuyên can sinh viên giải tán nhưng không thành. Hai quân đoàn 27, 28 gồm binh lính và xe tăng được điều về Bắc Kinh, ngay lập tức phong tỏa toàn bộ khu vực quảng trường.

Trước tình thế đó, sinh viên, trí thức và người lao động tham gia phong trào vẫn cương quyết không lùi bước. Họ ra một tuyên ngôn, viết rằng:  Dù những đôi vai của chúng ta vẫn không đủ sức mạnh, dù cái chết đối với chúng ta sẽ rất khắc nghiệt, chúng ta phải chấp nhận hy sinh cuộc sống, chúng ta không có chọn lựa nào khác khi lịch sử đòi hỏi chúng ta phải làm điều đó. Những huyễn tưởng đẹp đẽ về sự chịu đựng đau khổ chỉ có thể bị xóa bỏ bằng sự khổ đau chịu đựng trong hiện thực. Với vong linh của người đã khuất - chúng ta đấu tranh để được sống. Với sự tuyệt vọng để cứu lấy cái đất nước ích kỷ và không có nhuệ khí này - chúng ta dâng hiến bản thân mình. Nếu chúng ta không sẵn sàng để hy sinh thì còn ai sẽ làm điều đó đây?

Với một quảng trường thuộc loại rộng lớn nhất thế giới, quân đội đã bao vây bên ngoài, dày đặc sinh viên và người biểu tình bên trong, vậy mà chỉ từ 10.30h đêm ngày 03.06 đến 5.40h sáng hôm sau, Thiên An Môn đã được "dọn sạch sẽ". Vào thời điểm bắt đầu vụ đàn áp, điện tại quảng trường hoàn toàn bị cúp hết. Khi đèn sáng lại, xe tăng đã cán nát những rào chắn sơ sài và các lều bạt vòng ngoài. Dưới màn đêm, xe tăng và súng ống tiếp tục xông thẳng vào, không chừa bất cứ gì trên đường tiến của chúng trong cuộc đối đầu trực tiếp giữa hai bên. Tượng Nữ thần Dân chủ - biểu tượng của cả một khát vọng nhiều thế hệ - bị tăng húc sập trong bóng tối. Đến sáng, binh lính và phương tiện quân sự vẫn tiếp tục được đưa vào quảng trường, sinh viên trên những chiếc xe đạp tiếp tục bị truy sát tại những con đường xung quanh, mà lúc này đã trở nên trống trải. Nhiều người tham gia biểu tình bị truy lùng và xử tử trong thời gian sau. Nhiều án tù lên đến 20 năm mà nay vẫn còn chưa được thả.

Ngày 05.06 vẫn còn xe tăng đổ vào Thiên An Môn. Sau những gì đã xảy ra, vậy mà trưa hôm đó "Tank Man" vẫn hiên ngang bước ra chặn đầu đoàn tăng 25 chiếc, tiếp tục khiến rúng động nhiều triệu con tim trên khắp hành tinh. Anh ta chỉ rời đoàn tăng khi bị một nhóm được cho là cảnh sát chìm chạy đến lôi đi. Dù có người nói đây là Vương Ngụy Lâm nhưng thật sự đó là ai và số phận ra sao, không ai có thể biết. Chỉ biết rằng nhiều người có hành vi nhẹ nhàng hơn anh ta mà còn bị xử tử.
"The Unknown Rebel" đã đi vào lịch sử như một người hùng của thế kỷ XX. Danh sách một trăm người có tầm quan trọng nhất thế kỷ có “tên tuổi” của anh ta, trong nhóm các nhà cách mạng và lãnh tụ, ngang hàng với những con người lừng danh như Hồ Chí Minh, Mohandas Gandhi, Mikhail Gorbachev, V.I. Lenin, Pope John Paul II, Franklin Delano Roosevelt, hay Adolf Hitler, Mao Trạch Đông…

Cả thế giới đã phải chứng kiến cuộc thảm sát trong bàng hoàng!
Chính quyền Trung Quốc chưa bao giờ công bố chính thức con số người chết và bị thương nhưng sau vụ đàn áp, phát ngôn nhân của Hội đồng Nhà nước Trung Quốc nói trên tờ New York Times (01.07.1989) rằng có 300 người chết, phần lớn là binh lính, ngoài ra là những "kẻ côn đồ" (!). Hội Chữ thập đỏ nước này đưa ra con số tử vong ngày 04.06 là 2.600; một quan chức giấu tên của Hội thì cho rằng có 5.000 người chết và 3.000 người bị thương. Theo ước tính của tình báo NATO, 6.000 người biểu tình và 1.000 binh lính đã chết, còn theo chính những người bạn ý thức hệ của TQ là Liên Xô và các nước XHCN Đông Âu khi đó, tổng cộng con số người chết lên đến 10.000.  Không hề (vì hoàn toàn không thể nào) có ý kiến cho rằng phong trào dân chủ này là "diễn biến hòa bình" hay do "lực lượng thù địch bên ngoài". Bản thân giới lãnh đạo Đảng và Nhà nước Trung Quốc thừa biết sự bùng nổ của sinh viên, trí thức và người lao động chính là xuất phát từ trong lòng xã hội, nên họ chỉ có thể kết luận là có những thế lực trong Đảng muốn dùng sinh viên làm mất ổn định đất nước!
Sưu tầm và biên soạn : 
Nguyễn Văn Minh
XNLH Bason - Tổng cục công nghiệp quốc phòng - Bộ Quốc Phòng

Mời các bạn xem những video lưu trữ về CUỘC THẢM SÁT THIÊN AN MÔN  4/06/1989 - Với hai từ " HUỶ DIỆT" hàng ngàn sinh viên biểu tình đã bị giết sạch trong đêm!


Thứ Năm, 13 tháng 2, 2014

CIAO, BAMBINO, SORRY - XIN LỖI, TẠM BIỆT CẬU BÉ “Mireille Mathieu”

Mời các bạn nghe bài hát Pháp mà tôi yêu thích từ khi mới sang học ngoại ngữ tại Minsk. Đó là bài hát “CIAO, BAMBINO, SORRY” sáng tác của nhạc sĩ – ca sĩ Italia tài ba Toto Cutugno. Nhạc sĩ Toto Cutugno được tất cả những người yêu ca hát của Việt Nam biết đến qua bài “Italiano” và Đàm Vĩnh Hưng có viết lời Việt “Say tình”. Trong blog này tôi cũng đã giới thiệu một số bài hát nổi tiếng của nhạc sĩ Italia này trong mục “bài hát yêu thích 4”. Vì thích bài hát Pháp, nhưng không hề biết một câu tiếng Pháp, nên tôi chỉ có thể hiểu nội dung bài hát qua bản dịch tiếng Nga, mong các bạn thông cảm. Tôi xin giới thiệu bài hát do ca sĩ Pháp được nhiều người yêu thích đó là Mireille Mathieu, ngoài ra tôi xin giới thiệu một giọng ca trẻ đầy triển vọng của nền nhạc nhẹ Nga đó là Yulia Mikhalchik với lời Nga rất tình cảm và dễ thuộc.  
CIAO, BAMBINO, SORRY- ЧАО, БАМБИНО!- XIN LỖI, TẠM BIỆT CẬU BÉ! “Mireille Mathieu”
Delanoé - Pallavicini - Cutugno
Tu te crois irrésistible
Avec ta moustache
Et tes talons de cow-boy,
Tu te prends pour Pancho Willa,
Pour Buffalo Bill
Et moi, pour une petit fille
Ciao, bambino, sorry
Cứ làm như mình là chàng cao bồi.
Nhưng cậu đâu phải cao bồi!
Dù cho có ria mép và giày cựa gà.
Cậu đâu phải Pancho Villa,
Hay là Buffalo Bill.
Mối quan tâm của tôi với cậu nguội lạnh rồi.
Xin lỗi nhé, tạm biệt cậu bé ơi!
Tu devrais t'en aller la-bas
A la frontière du Nevada
Avec tout les tip's dans ton cas
Pour qui tout est du cinéma
Ciao, bambino, sorry
Cậu lên đường đi về chốn này
Trên lãnh địa của bang Nevada.
Nơi ấy, có thể, một khi ai đó nhớ,
Bạn đâu phải ngôi sao màn bạc,
Xin lỗi nhé, tạm biệt cậu bé ơi!
Je ne suis pas Blanche Neige,
pas plus que Monroe,
Mon pauvre superman
Tu es plutôt sympathique,
mais tu roules trop
Pour tenir dans un rodéo
Ciao, bambino, sorry
Tiếc thay, tôi không phải nàng Bạch Tuyết
Và cũng không phải Marilyn!
Cậu là siêu nhân khốn khổ của tôi!
Dù cho cậu có dễ thương, nhưng
Đang ở trong bước ngoặt đột ngột.
Ánh mắt tôi không dối lừa cậu đâu.
Xin lỗi nhé, tạm biệt cậu bé ơi!
Vas fumer ta marijuana
A la frontière de Nevada
Avec tout les tip's dans ton cas
Pour qui tout est du cinéma
Ciao, bambino, sorry
Vậy hãy hút một điếu xì gà
Trên lãnh địa của Nevada
Cùng tất cả những người, với họ
Cậu chính là ngôi sao màn bạc.
Xin lỗi nhé, tạm biệt cậu bé ơi!
Tu as pourtant des yeux qui me plaisent bien
C'est dommage, j'aurais bien voulu t'aider
John Wayn, Redford, Newman, ça n'existe pas
Và dù sao tôi rất thích đôi mắt của cậu.
Đó là điều xấu hổ, tiếc thay, tôi chẳng giúp gì được đâu.
John Wayne, Redford, Newman – điều đó là sự thật.
La vie ne pas du cinéma
Ciao, bambino, sorry
C'est dommage, sorry
Ciao, bambino, sorry
C'est dommage, sorry
Ciao, bambino, sorry
Nhưng cuộc đời đâu phải là phim ảnh!
Xin lỗi nhé, tạm biệt cậu bé ơi!
Thật xấu hổ, xin lỗi cậu bé ơi!
Xin lỗi nhé, tạm biệt cậu bé ơi!
Thật xấu hổ, xin lỗi cậu bé ơi!
Xin lỗi nhé, tạm biệt cậu bé ơi!



 TP. Hồ Chí Minh 27.06.2012
Minh Nguyệt dịch theo tiếng Nga



Nghe phần trình bày của ca sĩ Yulia Mikhalchik tôi đã chép thành lời hy vọng là chính xác tiếng Nga, xin giới thiệu cùng các bạn bài hát có giai điệu tuyệt vời mà tôi vẫn hay hát “Cháu muốn đi lấy chồng rồi bà, là vì mười tám muốn đi lấy chồng”.
Bài hát nói về tình yêu của một cậu bé với người phụ nữ lớn tuổi, nhưng tình yêu đó sao chấp nhận được, vì phụ nữ thường phải yêu những người xấp xỉ tuổi mình và thường là nhiều hơn vài tuổi thậm chí hơn cả chục tuổi, thì mới được gọi là tình yêu theo truyền thống, theo sự tiến hóa của loài người. Còn tình yêu của những người trai ít tuổi với những phụ nữ hơn tuổi mình vài tuổi là thường, nhưng nếu hơn cả chục tuổi thường là yêu những ca sĩ, nghệ sĩ mà họ ngưỡng mộ. Chuyện này vẫn có thể xảy ra, nhưng ít và hầu như tình yêu kiểu này cũng chả mấy khi hạnh phúc.

Ví dụ ngược dòng thời gian trở lại 30 năm về trước, nếu ai yêu những bài hát Pháp hẳn biết đến ca sĩ Dalida gốc Ai cập, bà lấy người chồng sau cùng kém tới 18 tuổi và bà cũng kết liễu cuộc đời bằng liều ma túy quá liều năm 1987. Nếu mọi người cho là lãng mạn, tôi nghĩ nếu ai lãng mạn quá thì suốt đời chẳng chịu lớn mà chỉ là đứa trẻ con mà thôi.
Bài hát này do ca sĩ trẻ Yulia Mikhalchik viết lời Nga và trình bày, tôi rất thích nội dung cũng như chất giọng của ca sĩ, nhưng vì lười đánh máy nên giờ mới có dịp giới thiệu cùng các bạn.

 
CIAO BAMBINO- ДО СВИДАНЬЯ, МИЛЫЙTẠM BIỆT CẬU BÉ!
Lời Nga: Юлия Михальчик
Не жалея о том что было
Обо всем забудь
Уходит ночь с рассвета
Если я тебя любила
То совсем чуть чуть
Меня ты просто позабудь!
Đừng nuối tiếc quá khứ đã diễn ra
Hãy mau quên đi
Đê
m sẽ trôi qua lúc bình minh
Nếu như tôi có yêu em
Dù chỉ là đôi chút
Mong sao hãy cố quên tôi đi nhé!
До свиданья, милый
Поймёшь когда нибудь по
mом
Что нам не нужно быть вдвоём
Mне было хорошо с тобой
Но сердце у меня другое
До свиданья, милый
Nào hãy chia tay cậu em ơi
Về sau có lúc rồi em sẽ hiểu
Rằng chúng mình không cần thành đôi
bên em mọi điều tốt đẹp với tôi
Nhưng trái tim tôi lại có nơi khác rồi.
Cậu em ơi xin tạm biệt nhé
Ты пойми расстаться нужно
Именно сейчас
Прости за откровенность
Но не стать любовью дружбы
И в который раз
Я говорю тебе
прощай
Cần phải chia tay thôi, em nên hiểu
Chính lúc này đây
Tha thứ vì sự thẳng thắn của tôi
Nhưng không thể thành tình yêu của tình bạn
Dù chỉ thêm một lần
Tôi nói với em lời chia tay.
До свиданья, милый
Поймёшь когда нибудь по
mом
Что нам не нужно быть вдвоём
Mне было хорошо с тобой
Но сердце у меня другое
Nào hãy chia tay cậu em ơi
Về sau có lúc rồi em sẽ hiểu
Rằng chúng mình không cần thành đôi
bên em mọi điều tốt đẹp với tôi
Nhưng trái tim tôi lại có nơi khác rồi.
До свиданья, милый
К сож
aлению милый
До свиданья, милый
Xin tạm biệt cậu em nhé
Thật đáng tiếc cậu em ơi
Nào xin tạm biệt cậu em!
TP. Hồ Chí Minh 26.06.2012
Minh Nguyệt chép lời và dịch.

Юлия Михальчик - До свиданья, милый (Chao bambino) 

 


 

Thứ Hai, 10 tháng 2, 2014

CÓ HAY KHÔNG HIỆN TƯỢNG TRÙNG TANG?


Các bạn thân mến, tôi muốn viết bài này lâu lắm rồi nhưng nấn ná mãi nên bây giờ mới viết. Nói tóm lại có ai tin là từ lâu đời đã tồn tại hiện tượng trùng tang hay không, nghĩa là trong gia đình có người chết phải giờ, ngày, tháng không tốt, hay người ta gọi là chết vào giờ, ngày, tháng trùng, thì sau này sẽ kéo theo những người thân đi theo luôn.
Chuyện tôi kể ra đây là chuyện về gia đình người bạn tôi, anh ấy đã mất vào đầu năm 2007 tức 15 tháng 11 năm Bính Tuất. Đó là anh Trần Kim Long, quê ở thị trấn Gạch, xã Phúc Hòa, huyện Phúc Thọ, Hà Nội.
Nếu ai học lớp chuyên toán A0 ở trường Đại học tổng hợp Hà Nội khóa 1970- 1973 thì chắc biết đến Long. Sau này đi bộ đội cùng tôi ở Quân Đoàn Một và cùng đi ôn thi đại học tại trường văn hóa quân đội, cùng học ngoại ngữ tại Thanh Xuân năm 1978- 1979. Năm đó anh Long học tiếng Đức, còn tôi học iếng Ba Lan, nhưng học xong thì mọi người bảo Long không đủ sức khỏe để đi Đức và cuối cùng chuyển sang đi Tiệp. Long học về điện tử ở trường quân sự BRNO. Sau này về nước cũng công tác một thời gian trong quân đội về lĩnh vực thông tin - điện tử. Tôi gặp lại Long sau những tháng ngày xa cách vào khoảng năm 1993, khi đó bạn ngồi đánh bài với bạn bè ở ngay vỉa hè đường Nguyễn Huệ gần khu thương xã TAX.
Vì điều kiện công việc, gia đình nên chúng tôi thỉnh thoảng mới gặp nhau, thường thì hay gọi điện nói chuyện qua điện thoại. Rồi tình cờ vào tháng 8 năm 2006 chúng tôi cùng đi dự lễ kỷ niệm Học viện quân sự tròn 40 tuổi, được tổ chức tại nhà hàng Tân Sơn Nhất. Khi đó Long nói đang bị ung thư vòm họng, đang xạ trị, chắc thời gian là khỏi thôi, vì nhiều người cũng chữa rồi, chuyện nhỏ như con thỏ. Đấy là những gì Long nói hôm đó tôi vẫn còn nhớ.
Thế rồi đùng một cái, vào tháng 11 có anh bạn cùng cơ quan gọi điện cho tôi báo tin Long do xạ trị bị mù không nhìn thấy gì hết, bản thân bạn cũng bị cận từ nhỏ. Nhưng đáng chú ý nhất là một mắt do căng giác áp đã bị nổ. Khi đó tôi và anh bạn nữa là Mai Công Hiếu ở trường Trung cấp hải quân đến thăm. Long vẫn nói chuyện vui vẻ, chúng tôi cùng nhau ôn lại những kỷ niệm xưa từ những ngày mới vào lính cho đến khi đi học. Long có hai con gái và được một cậu con trai nhìn như người Hàn Quốc. Long bảo với tôi, đây là niềm hy vọng cuối cùng của vợ chồng Long đấy!
Hôm đó tôi cũng gặp cô em gái của Long, hiện gia đình đang sống ở khu tập thể của trường Đại học tổng hợp Hà Nội. Cô ấy vừa nói chuyện với chúng tôi vừa khóc, nghĩ thật ai oán.
Anh trai cả của gia đình là giáo viên khoa Sinh trường Đại học sư phạm Hà Nội, do bị khối u trong não đi mổ mới phát hiện bị ung thư và anh qua đời vào khoảng năm 2000.
Sau đó vài năm thì anh trai là giáo viên khoa Lý của Đại học tổng hợp Hà Nội, trong một lần thay bóng đèn trên trần của tum nhà ở tầng 4, không may trượt chân ngã, rớt xuống tận sàn nhà cũng ra đi.
Rồi đến cô em gái út, là người tôi đã gặp ở quê vào hè năm 1979, trước khi chúng tôi đi du học, vào khoảng năm 2003 do mổ ruột thừa không may bị dính ruột cũng ra đi. Mổ ruột thừa là chuyện rất đơn giản đối với ngành y, vì tôi đã từng có thời gian phục vụ trong phòng mổ nên tôi biết. Vậy mà cô em gái cũng không qua khỏi.
Rồi đến bạn Long, đầu tiên tưởng bị viêm răng đơn thuần thế rồi phát bệnh viêm vòm họng và xạ trị rồi cũng không qua khỏi. Rồi bạn cũng ra đi vào 15 tháng 11 năm Bính Tuất 2006.
Hôm đó có vợ chồng cậu em trai tốt nghiệp đại học xây dựng, giờ đang định cư ở Rostop Na Đonu về dự đám tang. Như vậy gia đình có sáu anh em tất cả, chỉ trong vòng 6 năm đã có 4 người ra đi, mỗi người một kiểu bệnh khác nhau.
Hôm đưa tang Long về nghĩa trang quê vợ ở Củ Chi, tôi và Hiếu cùng đưa đến tận nơi yên nghỉ. Cầu chúc cho bạn của chúng tôi mau được về nơi an lạc.
Chuyện tôi viết là hoàn toàn có thật tôi cũng chỉ nghe về trùng tang chứ thật sự chưa được đọc bài nào viết cả, nhưng theo tôi như vậy quả là ai oán quá. Cả ba anh em trai ra đi ở tuổi 50- 51, riêng cô em gái út ra đi ở tuổi 40.

Tp. Hồ Chí Minh 10.02.2014
Minhhankiev.


Viết thêm:
Tôi nhớ lại cách đây tròn 20 năm về trước, ở xí nghiệp 55 hải quân Cần Thơ có một cậu thợ hàn tên là Long, quê ở Tiền Hải, Thái Bình cũng bị chết khi đang đi đá bóng cùng bạn bè vào buổi chiều. Trong gia đình Long cũng có mẹ mất vì ung thư gan chưa đầy một năm.
Rồi chuyện với anh hàng xóm gần nhà tôi là công an cửa khẩu quê ở Hải Dương. Năm trước bố anh ngoài 70 tuổi ốm nặng, anh về chăm sóc cả tháng trời, khi anh mới quay trở về Gò Vấp được một tuần thì nhận tin bố mất, lại vội vã ra sân bay về đưa tang bố.
Rồi vào một chiều tháng 7 khi bố chết chưa đầy năm, anh nằm võng đung đưa, tự nhiên vợ anh nghe tiếng động mạnh vội chạy từ trên gác xuống đã thấy anh nằm bất tỉnh, do tai biến. Vào viện 175 cấp cứu 2 ngày thì anh cũng ra đi.
Tôi nghe gia đình anh vào đưa tang có kể lại rằng, nhà ngoài quê có cây nhãn lâu năm được coi là cây cổ thụ ở trong vườn. Năm trước bố anh thấy cây không ra trái nữa nên cho người chặt đi. Mọi người nói rằng, khi chặt cây cổ thụ trong khuôn viên gia đình cũng gặp chuyện không vui cho gia đình, như vậy năm sau thì ông cụ ra đi và rồi cậu con trai cũng theo ông luôn. Mới hôm nào mà anh ra đi đến tháng 7 này cũng sắp được 7 năm rồi.
Chuyện khó giải thích, dễ tin nhưng đôi khi người ta bảo mê tín.