Thứ Năm, 11 tháng 4, 2013

НЕ ТЕРЯЙ МЕНЯ- ĐỪNG ĐỂ LẠC MẤT EM “ВАЛЕРИЯ И ВАЛЕРИЙ МЕЛАДЗЕ”


Mời các bạn thưởng thức bài hát mới của ca sĩ Valery Meladze “НЕ ТЕРЯЙ МЕНЯ- ĐỪNG ĐÁNH MẤT EM” hay “ĐỪNG ĐỂ LẠC MẤT EM”. Bài hát do hai ca sĩ ValeryaValery Meladze trình bày, đây là bài hát mới của năm 2013 tại Nga xin giới thiệu cùng các bạn.
 
НЕ ТЕРЯЙ МЕНЯ- ĐỪNG Đ LẠC MẤT EM “ВАЛЕРИЯ И ВАЛЕРИЙ МЕЛАДЗЕ”
Автор музыки и слов - Константин Меладзе.

Осталось лишь далекое эхо,
И мы с тобой, как два отголоска -
Несказанных слов, несбыточных снов.
Chỉ còn lại tiếng vọng từ phương xa,
Và chúng mình như hai tiếng dội vang-
Những lời chưa nói, những giấc mơ hão huyền.

Как жаль, что ты тогда не приехал.
И не пошел по тонкой полоске,
А это был след ведущий за мной.
Thật tiếc thay khi đó anh không đến.
Và không bước trên dải thảm mỏng manh,
Đó chính là dấu chân dẫn bước theo em.

Мне кажется, я больше не верю,
И не ищу в тебе неизбежность.
Я просто живу сегодняшним днем.
Anh cảm thấy không còn tin được nữa,
Và không tìm trong em điều hiển nhiên.
Anh chỉ sống cho ngày hôm nay mà thôi.

Немного раньше времени ревность,
Немного запоздалая нежность -
Как замкнутый круг, и мы с тобой в нем.
Một chút hờn ghen lúc trước,
Một chút dịu dàng muộn màng-
Như vòng tròn quẩn quanh, anh và em ở trong đó.

Припев:
Не сдавайся, если можешь –
ты верни и просто больше
Не теряй меня, не теряй меня.
Мы не знаем наших судеб,
но пусть все, кого мы любим -
Небеса хранят, только ты не теряй меня.
Hãy đừng bỏ cuộc, nếu như có thể-
Anh hãy lấy lại và từ nay trở đi
Hãy đừng để lạc mất em anh nhé.
Anh với em đâu biết số phận của mình,
Nhưng hãy để cho tất cả những người mà ta thương yêu-
Bầu trời sẽ bảo vệ, chỉ riêng anh đừng để lạc mất em thôi.

Ты не теряй... Anh đừng để lạc mất em…

И сыпались разбитые стекла,
И ветер уносил отголоски -
Несказанных слов, несбыточных снов.
Và mảnh thủy tinh vỡ rơi vãi khắp nơi,
Và gió cuốn đi những tiếng dội vang-
Những lời chưa nói, những giấc mơ hão huyền.

Душа моя в руках твоих теплых
Становится податливей воска,
И замкнутый круг, и снова мы в нем.
Tâm hồn em trong bàn tay anh ấm áp
Đã trở nên yếu mềm như sáp,
Và vòng tròn quẩn quanh, chúng mình lại ở trong đó.

Припев:
Не сдавайся, если можешь –
ты верни и просто больше
Не теряй меня, не теряй меня.
Мы не знаем наших судеб,
но пусть все, кого мы любим -
Небеса хранят, только ты не теряй меня.
Hãy đừng bỏ cuộc, nếu như có thể-
Anh hãy lấy lại và từ nay trở đi
Hãy đừng để lạc mất em anh nhé.
Anh với em đâu biết số phận của mình,
Nhưng hãy để cho tất cả những người mà ta thương yêu-
Bầu trời sẽ bảo vệ, chỉ riêng anh đừng để lạc mất em thôi.

Давай раскачаем, как маятник жизнь
До самых краев и будем спешить.
И больше не ждать ни дня -
Не теряй меня!
Hãy cùng lắc lư cuộc đời như quả lắc
Đến tận mép cuối cùng và chúng mình sẽ vội vã.
Và không chờ thêm dù chỉ một ngày-
Hãy đừng để lạc mất em!

Припев:
Не сдавайся, если можешь –
ты верни и просто больше
Не теряй меня, не теряй меня.
Мы не знаем наших судеб,
но пусть все, кого мы любим -
Небеса хранят, только ты не теряй меня.
Hãy đừng bỏ cuộc, nếu như có thể-
Anh hãy lấy lại và từ nay trở đi
Hãy đừng để lạc mất em anh nhé.
Anh với em đâu biết số phận của mình,
Nhưng hãy để cho tất cả những người mà ta thương yêu-
Bầu trời sẽ bảo vệ, chỉ riêng anh đừng để lạc mất em thôi.

Ты не теряй меня... Anh đừng để lạc mất em…

TP. Hồ Chí Minh 11.04.2013
Minh Nguyệt dịch.


Thứ Tư, 10 tháng 4, 2013

ИДЁШЬ ТЫ МИМО ДОМА МОЕГО- ANH ĐI NGANG QUA NHÀ EM “СИЛЬВА КАПУТИКЯН”


 
Xin giới thiệu với các bạn thêm bài thơ tình của nữ thi sĩ người Armenia – Sylva Kaputikyan (Сильва Капутикян) mà tôi chọn lọc trong những bài thơ của bà, mà cảm thấy rất đúng với tâm trạng của nhiều người đang yêu và mơ ước có một người yêu như mình hằng mong đợi. Nhưng tôi cảm thấy hình như tình cảm đơn phương thường xẩy ra nhiều hơn đối với phái nữ. Có thể cô gái thầm yêu vụng nhớ chàng trai rất nhiều, cứ ngày đêm mơ tưởng mong muốn được gặp chàng. Nhưng biết đâu chàng lại chẳng hề nghĩ đến điều đó mà lại chạy đi tìm những bông hoa khác theo tiêu chí của chàng. Bài thơ buồn xin giới thiệu cùng các bạn, nếu yêu thì cứ mạnh dạn lên thử ngỏ lời xem sao nhé, thời nay nam nữ bình đẳng mà. Được thì tốt, mà không thì mình cũng biết hướng mà đi tìm mối khác, tội gì phải ngấm ngầm ôm mối tình si đơn phương cho khổ cả cuộc đời, rồi lúc nào cũng nói em chỉ yêu người ấy.
 
 ИДЁШЬ ТЫ МИМО ДОМА МОЕГО- ANH ĐI NGANG QUA NHÀ EM
Сильва Капутикян

Идёшь ты мимо дома моего,
Такой спокойный и чужой такой…
А я ищу тебя лишь одного
В чужом дому - с надеждой и тоской.
Anh đi ngang qua cổng nhà em,
Sao thản nhiên và lạ lùng đến thế…
Còn em đây chỉ tìm mình anh thôi
Với hy vọng và buồn thương ở chốn này.

Кому попало на своём пути
Меня готов ты выдать каждый миг…
Трепещет имя на устах моих,
Но вслух боюсь его произнести.
Trên đường đi bỗng anh gặp được ai
Anh sẵn sàng bỏ em trong chớp mắt…
Tên của anh xốn xang trên môi em,
Nhưng em sợ chẳng thốt lên thành tiếng.

Твоя душа - гостиница, мой друг,
Легко войдёт и съедет человек…
Как в крепости, в душе моей навек
Закрылся ты, в неё ворвавшись вдруг.
Tấm lòng anh- là khách sạn, hỡi bạn của em,
Người ta dễ dàng bước vào và lại rời xa…
Tấm lòng em mãi mãi như pháo đài
Anh bỗng nhiên lao vào và bị nhốt lại luôn.

Порой тебе завидую до слёз,
Собою недовольства не тая,
Что в гуле жизни встретить довелось
Тебе любовь такую, как моя.
Đôi khi em thèm khát anh đến rơi nước mắt,
Điều mình không mãn nguyện sao mãi chẳng vơi đi,
Bởi trong cuộc sống ồn ào có dịp anh gặp được
Tình yêu này cũng giống như của em.

TP. Hồ Chí Minh 09.04.2013
Minh Nguyệt dịch.
Mời các bạn nghe nhạc MP3 của bài hát do ca sĩ SABINA trình bày:

Thứ Ba, 9 tháng 4, 2013

ЧАСЫ ОЖИДАНИЯ- NHỮNG GIỜ MONG ĐỢI “СИЛЬВА КАПУТИКЯН”




Các bạn thân mến nếu ai đã từng yêu đương hẳn sẽ nóng lòng chờ mong người yêu tới. Mỗi tiếng động của bước chân hay tiếng xào xạc của lá cây cũng cứ ngỡ người yêu đang tới. Mỗi phút giây chờ mong trong lòng thấy râm ran hồi hộp, thời gian thì cứ như kéo dài thêm ra. Còn khi ở bên nhau ai nấy đều ước muốn lấy tay vặn ngược cho thời gian quay chậm lại… Nhưng khi chờ mong mà người yêu không đến thì buốn vô tận, chắc là cả đêm lại mất ngủ, nước mắt ướt hết gối mất thôi… Đây bài thơ nổi tiếng của nữ thi sĩ người Armenia – Sylva Kaputikyan (Сильва Капутикян), bài thơ thật đúng tâm trạng của người đang yêu và chờ mong xin giới thiệu cùng các bạn.


ЧАСЫ ОЖИДАНИЯ - NHỮNG GIỜ MONG ĐỢI
Сильва Капутикян

Не пришёл ты… И ночь почернела в тоске.
Вот и сердце моё как пустой переулок.
Лишь клюёт тишину чей-то шаг вдалеке,
Чей-то шаг запоздалый, тревожен и гулок.
Anh không đến…và đêm đen trong nhung nhớ.
Còn trái tim em như góc phố vắng tanh.
Chỉ có bước chân người từ xa mổ vào tĩnh lặng,
Bước chân muộn màng, lo lắng đang vọng về.

Я надеюсь ещё. Я впиваюсь во тьму,
Я ловлю, как шаги нашу улицу мерят.
Вот всё громче, всё ближе к крыльцу моему,
Вот сейчас подойдут и затихнут у двери…
Em còn hy vọng. Em đắm chìm trong bóng tối,
Em thấy giống bước chân dạo phố của chúng mình.
Càng to hơn và gần hơn bên thềm cửa nhà em,
Bây giờ bước lên và tắt dần sau cánh cửa…

Но шаги, удаляясь от двери моей,
Раздаются в тиши всё спокойней и строже…
И болит моё сердце сильней и сильней,
Будто топчет сейчас его каждый прохожий.
Nhưng những bước chân ra khỏi cửa nhà em,
Vang trong tĩnh lặng càng yên ắng và dè dặt…
Làm trái tim em đau đớn như thắt lại,
Ngỡ khách qua đường đang chà đạp lúc này đây.

TP. Hồ Chí Minh 09.04.2013
Minh Nguyệt dịch.

КОГДА Б ЛЮБОВЬ МОЯ БЫЛА- NẾU TÌNH YÊU EM KHI ĐÓ "СИЛЬВА КАПУТИКЯН"


 
Nhân tiện vừa giới thiệu bài thơ tình của nữ thi sĩ Sylva Kaputikyan được các nhạc sĩ Việt Nam phổ nhạc, tôi xin giới thiệu thêm với các bạn bài thơ tình của nữ thi sĩ này với cái tên tạm dịch “NẾU TÌNH YÊU EM”.
 
КОГДА Б ЛЮБОВЬ МОЯ БЫЛА- NẾU TÌNH YÊU EM
Сильва Капутикян

Когда б любовь моя была
Слаба, как свечка, и мала,
Ты никуда б уйти не смог —
Всё б огонек её берег
И в продолженье многих лет
Дрожал: вот-вот погаснет свет!
Nếu khi đó tình yêu của em
Yếu ớt nhỏ gầy như ngọn nến,
Anh không nỡ rời bỏ nơi đây-
Ngọn lửa ấy vẫn luôn le lói
Và cháy suốt trong nhiều năm liền
Khẽ rung rinh: ngỡ như sắp tắt!

Но ведь она же не свеча,
Она, как солнце, горяча,
И потому, наверно, ты
Не знаешь страха темноты,
Уходишь ты на срок любой —
Любовь, как солнце, над тобой!
Nhưng tình yêu không là ngọn nến,
Mà lại nóng bỏng như mặt trời,
Và chắc hẳn bởi vì điều ấy
Anh đâu biết sợ hãi bóng đêm,
Dù anh có đi đâu chăng nữa-
Tình yêu như mặt trời luôn ở trên đầu!

TP. Hồ Chí Minh 08.04.2013
Minh Nguyệt dịch.

Thứ Năm, 4 tháng 4, 2013

TƯỢNG PHẬT CÓ LINH HỒN HAY KHÔNG?


Người kể chuyện  
TƯỢNG PHẬT CÓ LINH HỒN HAY KHÔNG?
Tôi không mê tín và cũng không có ý định tuyên truyền những chuyện huyền bí mà bản thân tôi không thể giải thích nổi. Tôi nghĩ rằng, nhìn xuống đất thì chắc chắn có Thổ Công, còn ngửa mặt lên thì chắc chắn có Ông Trời. Nhưng còn tượng phật có linh hồn hay không, trước đây tôi cũng không tin. Chuyện xẩy ra trong xã tôi, tại làng Giáo Hạ, hay gọi là làng Phú Thịnh, xã Ngọc tảo, huyện Phúc Thọ, Hà Nội. Nếu bạn không tin có thể về kiểm tra tại làng. Làng đã được công nhận di tích quốc gia là “Cụm làng Giáo hạ”, gồm một loạt các căn nhà xây dựng theo kiến trúc cổ, tường xây bao quanh, cửa và mặt tiền làm bằng gỗ, các kèo cột có chạm trổ hoa văn, mái nhà lợp ngói mũi giống như các chùa chiền thời xưa. Nếu đi từ Hà nội về theo quốc lộ 32, qua thị trấn Phùng khoảng 7km, con đường đê sông Đáy tách riêng đi về phía đền thờ Hai Bà Trưng, còn con đường nhựa chạy thẳng Sơn tây. Nếu đi theo đường đê, thì đi thêm 1km làng Giáo Hạ nằm phía tay trái, dưới chân đê phía tay phải là đền thờ con gái vua Hùng Vương thứ 17, cũng được xếp hạng di tích văn hoá. Còn nếu đi theo đường nhựa, thì đi thêm khoảng 1km có đường rẽ phải vào làng. Đối với những người cao tuổi, khi nói đến quê tôi thì chỉ cần nói Bún Hạ là họ biết, còn Bún Thượng cách xa hơn 2km nữa.
Chuyện là thế này, vào những năm 1965-1968 ở quê tôi cũng như nhiều nơi khác bài bác cúng bái, đập phá chùa chiền. Thế là theo lệnh các bí thư đảng uỷ và chủ tịch xã, mọi người khiêng bỏ hết các tượng phật quăng xuống ao, đầm… Sử dụng các đình chùa làm nơi sinh hoạt cộng đồng hay làm kho chứa lương thực thóc ngô cho hợp tác xã.
Lúc đó, xã tôi có bác Trượng là bí thư đảng uỷ, đứng ra chỉ huy đập phá đình chùa. Bây giờ bác cũng xấp xỉ tuổi bố tôi trên 80 tuổi rồi. Con trai bác là bạn học của tôi, anh tên là Ngọ sinh năm 1954, học cùng tôi 3 năm cấp 2 tại xã Ngọc Tảo. Đến năm 1972 anh Ngọ đi bộ đội, chiến đấu trong chiến trường Quảng Trị và sau 5 năm thì về phục viên, lấy vợ ở quê. Lúc anh Ngọ lấy vợ cũng là lúc tôi đi học nước ngoài, mọi chuyện sau khi về nước nghe mẹ tôi kể lại, vì 2 gia đình cũng có họ với nhau nên rất gần gũi. Vào khoảng năm 1980, vợ anh Ngọ sinh được một cậu con trai trông hình dáng có đầu to, tai to giống như phật. Nhưng có một điểm đặc biệt là tất cả các ngón chân và các ngón tay đều dính liền nhau, chứ không tách rời như người thường. Cậu con trai này hai tuổi mà chỉ biết nằm, không đi đứng gì hết, và hay khóc. Lúc đó có người nghĩ rằng có thể anh Ngọ bị nhiễm chất độc màu da cam tại chiến trường, nên sinh con như vậy. Nhưng càng ngày cậu bé biếng ăn và yếu dần đi. Vào một hôm khoảng 3 giờ chiều, mọi người trong gia đình có cảm giác như có ai đó mở tấm mành che trước cửa nhà để đi vô. Ngoài Bắc, các gia đình đều hay có những tấm mành che cửa để chắn ruồi, muỗi bay vô nhà. Sau khi gia đình cảm nhận như có tà âm nào đó vô nhà, thì cậu bé không khóc nữa và cũng là lúc cậu bé từ biệt cõi trần.
Sau này mọi người bảo rằng, có thể do ngày xưa bác Trượng là bí thư đảng uỷ xã, đứng ra đập phá đình chùa nên mới xẩy ra chuyện như vậy. Nghe mẹ tôi kể mà tôi cảm thấy lạnh người, không có lẽ tượng phật cũng có linh hồn hay sao?
Hôm nay tôi vừa gọi điện cho mẹ tôi để xác nhận lại cốt truyện, mà quên không hỏi bác Trượng còn sống hay không?
TP. Hồ Chí Minh 9.11.2009
Minh Nguyệt



Bài này tôi viết đã lâu rồi, nhưng trong thực tế lại có chuyện xảy ra với những người rất gần với gia đình tôi tại miền Nam trong thời gian gần đây nên tôi xin được kể tiếp.

Trong bài viết về “Người lính ra đa” ở mục “Sức khỏe và đời sống” tôi có kể về những nhân vật thật gần gũi với tôi, thì người thứ 3 là người từng làm cho trạm ra đa của hải quân ở Long Thành và có thời gian điều ra một trạm ở Vũng Tàu sinh được 2 cô con gái. Khi hai vợ chồng sinh đứa con thứ 2 cháu bị mắc triệu chứng của bệnh down, nhưng các em giấu không cho chúng tôi biết vì gia đình sống tận ngoài Long Thành. Chỉ nói rằng cháu bị mắt kém thường phải đưa vào bệnh viện mắt TP. Hồ Chí Minh chữa trị.

Mãi tới Tết năm 2010 chúng tôi mới có điều kiện ra thăm các gia đình của các em ngoài Biên Hòa, mới phát hiện ra cháu nhỏ bị bệnh down. Nếu ai đã từng tìm hiểu căn bệnh này thì thấy hầu như cả trăm người trên thế giới bị bệnh down đều có khuôn mặt giống hệt nhau và các biểu hiện khác như ngón chân, ngón tay mắt, mũi, lưỡi…

Lúc đầu tôi đưa ra các giả thuyết có thể do cậu em rể làm lính ra đa lâu năm mà con bị như thế, hoặc có thể do ở vùng Biên Hòa có ảnh hưởng nhiều của chất độc da cam do Mỹ rải xuống trong thời gian chiến tranh mà nó còn tồn đọng lại trong thực phẩm như cá, thịt rau quả…mà gia đình ăn phải…

Nhưng khi đó có bà nội của cháu từ Thái Bình vào chơi mới kể rằng: khi đi xem nhiều nơi, thầy đều phán rằng ngày xưa ông nội của cháu dẫn đầu đoàn người đi đập phá đình chùa ở xã, bây giờ mới nên nông nỗi này! Đấy là lời bà nội cháu xác nhận điều đó là sự thật và ông nội cháu cũng mất sớm chỉ sinh được mỗi mình bố cháu. Vậy là đời cha ăn mặn, đời con khát nước hay sao? Cha làm sao nỡ để khổ cho con, cho cháu.
Hiện nay cháu được mẹ cho dùng thực phẩm chức năng của hãng herbalife nên có nhiều tiến triển tốt hơn so với trước, nhanh nhẹn và hoạt bát hơn nhưng dù sao cũng rất tội.
Tôi không muốn nhấn mạnh đến chuyện mê tín dị đoan, chuyện tín ngưỡng tùy theo niềm tin của từng người, nhưng sự thật thì bao giờ cũng vẫn là sự thật.



TP. Hồ Chí Minh 04.04.2013
Minh Nguyệt.